Hạ Lập Nguyên đối với Hạ Hương Thảo là có thể không cần não nuông chiều đến coi trời bằng vung.
Dĩ nhiên là thích nghe người ta khen Hạ Hương Thảo.
Nói thẳng ra, nhiều năm nay Hạ Diệp Chi trong lòng người nhà họ Hạ, trình độ nghe lời không khác gì một con chó nhà nuôi, cho nên cô nói vậy, Hạ Lập Nguyên liền tin vài phần.
Huống hồ, Hạ Diệp Chi còn rớt ra thêm vài giọt nước mắt.
Hạ Lập Nguyên cuối cũng vẫn nhả ra: “Được rồi, trước bố điều con qua đó, nếu con không thể đảm nhiệm được, bố lại điều con về.”
Hạ Diệp Chi hướng ông ta cười ngọt ngào: “Cảm ơn bố.”
Con người là động vật thị giác, giờ Hạ Diệp Chi đã xinh đẹp rồi, ngay cả Hạ Lập Nguyên nhìn cô cũng thấy thuận mặt hơn nhiều, tiếng“Cảm ơn bố” này tự nhiên nghe cũng mát lòng.
“Con quay về trước đi, bố báo cho Hương Thảo trước đã, xong báo con chuyển đi sau.”
Hạ Diệp Chi ra khỏi văn phòng Hạ Lập Nguyên, nụ cười trên mặt nhạt đi, vươn tay ra lau sạch nước mắt trên mặt, khóe miệng giãn ra nụ cười lạnh.
……
Hạ Diệp Chi vừa đi, Hạ Lập Nguyên gọi điện thoại nội bộ cho Hạ Hương Thảo gọi cô đến.
Hạ Hương Thảo vừa vào, giọng điệu liền không kiên nhẫn nói: “Bố, bố tìm con có chuyện gì? Con còn đống việc phải làm đây.”
Hạ Lập Nguyên cũng không để tâm thái độ của cô ta, ôn hòa nói: “Hạ Diệp Chi vừa đến tìm bố, nói muốn điều đến cạnh con đi làm, học hỏi ở con, con thấy thế nào?”
“Nó chủ động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754317/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.