Sau khi bác sĩ tiêm thuốc hạ sốt cho Mộ Đình Hy, tình trạn của anh đã ổn định lại.
Mộc Tương Tương tìm một cái khăn giúp “Mộ Gia Thần” lau mồ hôi, còn những người khác đã ra khỏi phòng từ lâu.
Trong lòng cô cảm thấy hơi kỳ lạ, hôm đó ở nhà hàng, cô ngã vào lòng “Mộ Gia Thần”, bị Thời Dạ nhìn thấy, nhưng Thời Dạ lại không hề nói gì, thậm chí còn bảo cô chăm sóc “Mộ Gia Thần”.
“Mẹ…”.
“Mộ Gia Thần” lại bắt đầu nói mớ, Mộc Tương Tương giúp anh lau mồ hôi, đang định rụt tay lại thì lại bị anh túm chặt lấy.
Mộc Tương Tương dùng sức giãy ra, nhưng tay anh nắm lấy tay cô chặt như một gọng kìm sắt, khiến cô không thể nào rút tay ra được.
Cô lườm anh một cái, nói: “Tôi có phải mẹ anh đâu, thả ra”.
Nhưng người đàn ông đang ngủ mê man kia nào nghe được lời cô nói, mà anh chỉ nắm chặt lấy tay cô, đôi mày đang nhíu chặt cũng dần buông lỏng, hô hấp dần nhẹ nhàng lại.
Đúng lúc Thẩm Lương gọi điện đến.
“Tiểu Lương, cậu đến rồi à?”.
“Mình đến cổng biệt thự rồi, cậu đâu?”.
Mộc Tương Tương cúi đầu nhìn “Mộ Gia Thần” đang ngủ yên lành trên giường, thử rút tay ra lần nữa nhưng lại bị anh nắm càng chặt hơn. Cô không còn cách nào khác, chỉ đành bảo Thời Dạ ra đón Thẩm Lương vào.
Thẩm Lương vừa vào cửa thì kinh ngạc đến trợn tròn mắt lên: “Sao cậu bảo Mộ Đình Hy xấu? Thế này mà là xấu à?”.
Thời Dạ đang đứng sau cô vô cùng căng thẳng, lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754274/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.