Edit: Tịnh
Ngay khi cuộc họp bắt đầu, Lục Khoảnh đột nhiên cảm giác di động trong túi quần rung điên cuồng. Hắn nhanh chóng lặng lẽ cầm điện thoại lấy ra nhấn nút tắt, vừa thấy màn hình hiện lên ba chữ “Phạm Tư Kỳ”, Lục Khoảnh đột nhiên sinh ra vài phần bất đắc dĩ, lại là cô.
Mới nhấn tắt không bao lâu, di động lại rung lên một lần nữa, Lục Khoảnh lần thứ hai nhấn nút, lưu loát tắt máy. Khi hắn lại ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy quản lí bên cạnh cho hắn một ánh mắt cảnh cáo.
Sắc mặt Lục Khoảnh không thay đổi tiếp tục làm ra dáng vẻ tiếp tục tập trung lắng nghe, trong lòng lại thầm nghĩ vận khí hôm nay thật là kém, phải ăn chút khổ qua để xung hỉ mới được.
Đây là công việc thứ hai từ đầu năm, làm nhà thiết kế nội thất cho một công ty, trên có quản lý, dưới có các thành viên trong nhóm, ở giữa phải chịu đựng sự tra tấn của đối tác, đúng là lúc bận rộn nhất.
Thật vất vả cuộc họp mới kết thúc, Lục Khoảnh thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa về đến phòng làm việc đã nhịn không được mà đưa tay nới lỏng cà – vạt. Ngón tay thon dài của hắn vừa làm, vừa suy đoán ý đồ gọi điện thoại của Phạm Tư Kỳ.
Rõ ràng ngày hôm qua đã nói rõ ràng. Lục Khoảnh lấy di động ra, trong ánh mắt hiện lên một chút khó chịu.
Phạm Tư Kỳ gần như là bạn gái của Lục Khoảnh – gần như thôi, chứ vẫn không phải.
Cô học chung Đại học với Lục Khoảnh, năm ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39414/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.