Chương trước
Chương sau
"Bởi vì... Bởi vì..." Vương Tiểu Nhị nghĩ nửa ngày, lính quân y huấn luyện xạ kích chẳng phải đều đeo kính quang lọc sao?

Kính quang lọc của bọn họ ngoại trừ có chức năng rà quét sinh học, khi giơ súng lên chức năng phụ trợ ngắm bắn sẽ tự động khởi động, có thể tăng thêm tỷ lệ trúng mục tiêu.

Ngoài ra kính quang lọc cũng có tác dụng bảo vệ đôi mắt, huấn luyện xạ kích ở Tháp Xám tuy rằng chia làm hai loại là đeo kính quang lọc và xạ kích bằng mắt trần, nhưng Vương Tiểu Nhị làm lính quân y, chỉ khảo hạch xạ kích có đeo kính quang lọc.

Vương Tiểu Nhị mới tốt nghiệp lớp huấn luyện quân y ở Tháp Xám năm nay, còn chưa mất đi vài phần ngây thơ của đoá hoa nhỏ trong nhà kính, tóc xoăn tự nhiên đáng yêu, trên mặt còn có tàn nhang nhỏ, người cũng trắng trẻo sạch sẽ.

Một người thô lỗ như Thường Hằng nhìn thấy nhất định sẽ có ý muốn bảo vệ, về phần Đàm Mặc... Cũng rất muốn trêu chọc cậu ta.

"Suy nghĩ kỹ lại xem là vì sao?" Đàm Mặc xấu xa nghẹn cười.

Bộ dáng nghiêm trang suy nghĩ của đứa nhỏ này thật đáng yêu. Càng đáng yêu như vậy... Đàm Mặc lại càng không đành lòng giữ cậu ở tuyến một.

Tỷ lệ tổn thất của đội hiện trường tuyến một rất cao, Đàm Mặc biết mình sẽ không nhịn được mà chú ý đến nhóc đáng yêu trong lúc chấp hành nhiệm vụ.

Không chỉ là mình, ngay cả mấy tay già đời trong đội cũng vậy, không thể hoàn toàn chuyên chú vào nhiệm vụ sẽ hạ thấp tỷ lệ hoàn thành thậm chí là tỷ lệ sống sót của bọn họ. Bọn họ cần lính quân y có kinh nghiệm lão luyện đã vượt qua muôn ngàn thử thách, sinh viên chưa từng trải qua sinh tử ở lại bệnh viện trong thành phố sẽ cứu được càng nhiều người dân bình thường hơn. Lại càng không cần phải nói, cả nhà Vương Tiểu Nhị đã hy sinh rất nhiều vì Tháp Xám.

"Bởi vì đội hiện trường tuyến một sẽ đối mặt với đủ loại sinh vật Kepler nguy hiểm, mặc dù kính quang lọc là trang bị quan trọng, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi. Dưới tình huống không có kính quang lọc, em vẫn phải đảm bảo tỷ lệ trúng mục tiêu của mình khi nổ súng!" Vương Tiểu Nhị mở to hai mắt nhìn về phía Đàm Mặc.

Đàm Mặc cười cười, "Tiểu Nhị, cậu có ý thức như vậy là rất tốt, thế nhưng trong quá trình tác chiến thực tế, có thể ngay cả súng cậu cũng chưa kịp rút ra, mạng đã không còn. Cậu có biết rằng đội hai của chúng ta từ năm ngoái đến hôm trước, lính quân y đã chết ba người chứ?"

Vương Tiểu Nhị rất kiên định trả lời: "Em sẽ bảo vệ anh, đội phó Đàm!"

Đàm Mặc bị sặc một chút, sờ sờ cằm, "Vậy được, bắn mấy phát cho tôi xem?"

Trời ạ, thằng nhóc này vậy mà lại nói muốn bảo vệ mình?

Thế nhưng cũng có chút cảm động......

"Vâng —"

Vương Tiểu Nhị nhanh nhẹn rút súng lục ra, bia ba chiều chuyển đổi cảnh tượng, từ núi xa bay tới một đám Lân Điểu, phát ra tiếng hí chói tai.

Vẻ mặt Vương Tiểu Nhị chuyên chú mà kiên quyết, sau khi Lân Điểu tiến vào tầm bắn, bắt đầu bắn.

"Bang bang bang —" Mười phát đạn, vậy mà trúng bảy phát.

Nhưng viên đạn không có khả năng tiêu diệt bầy Lân Điểu, mặc dù biết trước mặt chỉ là hình ảnh ba chiều, bầy chim ngập đầu mà đến vẫn khiến cho người ta sợ hãi.

Không ít người đã nhắm mắt lại, nếu như trong hiện thực, thân thể của bọn họ đã bị mỏ của Lân Điểu chọc thủng.

Vương Tiểu Nhị nhanh chóng đổi súng ngắm định hướng cự ly gần, loại súng này có thể bắn ra hơn trăm phát đạn xung điện từ trong một lần bắn, tác dụng của nó là đối phó với quần thể côn trùng dày đặc hoặc là những đàn sinh vật có tính công kích nhỏ khác, rất khó cấu thành vết thương trí mạng đối với loại sinh vật có hình thể như Lân Điểu, nhưng ít nhất bạn học Vương Tiểu Nhị chiến đấu đến thời khắc cuối cùng.

Khung cảnh kết thúc, trong tất cả những người tham gia huấn luyện bắn súng, thành tích của Vương Tiểu Nhị thế mà lại xếp hạng đầu.

"Cũng không tệ lắm. Chỉ là có tật xấu kéo vai." Đàm Mặc nghiêm túc đánh giá.

"A...." Vương Tiểu Nhị quay đầu lại, biểu tình vừa nghiêm túc vừa quả quyết vừa rồi lại biến thành chó con, cứ như lập tức muốn bám lấy mắt cá chân Đàm Mặc xin ôm một cái.

Đàm Mặc đi tới phía sau Vương Tiểu Nhị, dùng tư thế nửa ôm, một tay nâng cổ tay Vương Tiểu Nhị, tay kia chống lại bả vai của cậu ta.

"Cứ như vậy...... Cách khung cảnh ba chiều tiếp theo chắc là còn hai mươi giây......"

Đàm Mặc không nhúc nhích, sau lưng Vương Tiểu Nhị tựa vào ngực Đàm Mặc, cậu ta có thể cảm nhận được hô hấp trầm ổn của Đàm Mặc, tất cả tạp chất không liên quan đến mục tiêu trong thế giới này đều bị gạt bỏ, tinh thần cũng càng ngày càng chuyên chú.

Bất kể là tiếng nói cười của những người khác trong sân luyện tập, hay là không khí lưu động bên người khi bọn họ di chuyển mang theo, đều không thể tạo thành bất cứ dao động gì.

Vương Tiểu Nhị bỗng nhiên cảm thấy mình giống như tiến vào một không gian khác, một không gian tương liên lại không liên quan đến thế giới này.

Lúc này, Bí thư Trương của Tháp Xám thành phố Ngân Loan đang dẫn Lạc Khinh Vân đến tham quan sân huấn luyện xạ kích thực tế ảo của thành phố Ngân Loan.

"Đội trưởng Lạc, sân huấn luyện này là lộ thiên, nói cách khác, cảnh tượng ba chiều sẽ bị nhân tố tự nhiên trong sân ảnh hưởng, ví dụ như tốc độ gió, nước mưa, mặt trời tạo thành chênh lệch nhiệt độ các loại..." Bí thư Trương vừa đi, vừa giới thiệu.

Trên mặt Lạc Khinh Vân mang theo nụ cười nhàn nhạt, phía trước có mấy người trẻ tuổi của bộ phận tin tức ở Tháp Xám đang loay hoay cái gì đó, bộ dáng tựa hồ có chút khổ não.

"Sao hình ảnh lại mờ như vậy? Có phải linh kiện bên trong bị hỏng rồi không?"

"Ài... Đây là đồ cổ, cậu thật sự nghĩ là có thể cầm nó chụp ảnh được à?"

"Có phải là lắp sai ống kính rồi không?"

Lạc Khinh Vân ngừng lại, chống cằm, dựa vào rào chắn bên sân bắn, cao giọng hỏi: "Đây là máy ảnh DSLR(1) phải không?

(1): Máy ảnh DSLR hay còn gọi là máy ảnh phản xạ ống kính đơn kỹ thuật số.

"Ngài biết máy ảnh DSLR à?"

"Biết một chút. Lúc trước ra ngoài làm nhiệm vụ đã từng thấy qua. Nguyên lý hình ảnh của nó khác với máy quay ba chiều của chúng ta, mặc dù là mặt phẳng, nhưng nếu được sử dụng thích đáng cũng sẽ tạo ra hiệu quả lập thể rất đẹp." Lạc Khinh Vân vươn tay về phía đối phương, "Có phiền nếu để tôi xem thử không? Có thể nó cần điều chỉnh bằng tay."

"A a, được, ngài xem đi!" Đối phương đưa máy ảnh cho Lạc Khinh Vân.

Bởi vì lắp tiêu cự ống kính cho nên rất nặng, vị nhiếp ảnh gia trẻ tuổi kia cầm hai tay đều có chút quá sức, nhưng Lạc Khinh Vân chỉ dùng một tay liền tiếp được vững vàng.

"Không ngờ ngay cả loại máy ảnh cổ này đội trưởng Lạc cũng có thể sửa chữa." Bí thư Trương cười nói.

"Mặc dù chụp ảnh ba chiều có thể ghi lại tất cả các chi tiết và quá trình, nhưng anh không cảm thấy phương pháp chụp ảnh truyền thống này càng thú vị hơn sao?", Lạc Khinh Vân vừa nói vừa điều chỉnh tiêu cự của máy ảnh.

Khung cảnh ba chiều của sân bắn đang chuyển đổi, hơn mười giờ sáng, ánh mặt trời còn mang theo sự nhàn nhã nhẹ nhàng và lười biếng đan xen, hầu như tất cả mọi người trên sân bắn đều đã chuẩn bị sẵn sàng xạ kích.

Lạc Khinh Vân điều chỉnh tiêu cự và khẩu độ thỏa đáng, đang muốn đưa cho người trẻ tuổi bên cạnh, một bóng dáng nào đó lại tiến vào ống kính, Lạc Khinh Vân dừng lại.

Đàm Mặc trong ống kính đang cùng một người trẻ tuổi luyện tập xạ kích. Một tay hắn giữ vai đối phương, tay kia nâng cổ tay đối phương.

Hắn tựa hồ luôn có một loại khí tràng kỳ lạ, có thể làm cho người trong phạm vi của hắn trở nên chuyên chú.

Bất động như sơn, là cảm giác lúc này của Lạc Khinh Vân đối với Đàm Mặc.

Một con bọ rùa vỗ cánh vừa vặn đậu trên lông mi Đàm Mặc, nhưng Đàm Mặc ngay cả mắt cũng không chớp một cái.

Cảnh tượng ba chiều chợt buông xuống, đúng lúc đó cũng là một mảnh bóng râm che trời, Đàm Mặc đứng dưới ánh mặt trời, mỗi một lần bóp cò súng, ngay cả run hắn cũng không run một cái.

Cho dù xung quanh tiếng súng vang lên bốn phía, vô số sinh vật Kepler rít gào mà đến, con bọ rùa nho nhỏ kia tựa như nhiễm phải khí thế gặp biến bất kinh(2) của Đàm Mặc, trầm tĩnh thản nhiên ở lại trên hàng mi uyển chuyển kia.

(2): thấy biến không sợ

Tựa như chung tình mà thành kính hôn lên vết sẹo nhỏ màu đỏ trên đuôi mắt hắn.

Hô hấp của Lạc Khinh Vân dừng ở trong lồng ngực, máu thẩm thấu hướng về đầu ngón tay, y tưởng tượng thế giới trong đầu Đàm Mặc lúc này theo bản năng, cho đến khi toàn bộ cảnh tượng đều kết thúc, Đàm Mặc cong môi lên, lấy súng của đối phương, nhẹ nhàng gõ lên đỉnh đầu đối phương một cái.

Bờ môi của hắn cong lên, bả vai khẽ run, con bọ rùa trên lông mi kia cuối cùng cũng rung cánh rời đi, mọi thứ trong ống kính dưới hiệu quả làm nét dường như tàn lụi phai màu, mà nụ cười kia của Đàm Mặc tựa như đoá hoa quỳnh nghênh đón mặt trời, trở thành bóng câu qua cửa bị kéo dài vô hạn.

Khi hắn nhìn thế giới qua ống ngắm, cũng trông như thế này sao?

Vạn vật suy tàn, chỉ còn duy nhất cái kia.

Cao Chích thật sự rất may mắn, có thời gian dài tận năm năm chiếm cứ kính ngắm của Đàm Mặc.

"Cái kia...... Tiên sinh...... Tiên sinh, máy ảnh của bọn tôi......"

"À, tôi đã thử chụp một tấm ảnh." Lạc Khinh Vân xoay người lại, cười cười đưa máy ảnh cho đối phương.

"Trời ạ, chụp tốt quá, mặc dù là ảnh tĩnh nhưng vẫn khiến cho người ta cảm thấy rất đẹp...". truyện ngôn tình

"Bảo sao thầy của tôi nói máy ảnh DSLR mới là nhiếp ảnh chân chính, hình ảnh ba chiều căn bản không có tính nghệ thuật!"

Bí thư Trương tò mò tiến lại gần nhìn, "Đây không phải là đội phó Đàm của đội hai sao? À... Đội phó Đàm thích nhất là được người khác khen cậu ta đẹp trai, tấm ảnh này có muốn cho đội phó Đàm xem không?"

Lạc Khinh Vân nhàn nhạt nở nụ cười, "Chỉ sợ không thể. Trong máy ảnh này không có thẻ nhớ, ảnh chụp vừa rồi không thể lưu."

Mấy phóng viên ảnh lộ ra biểu tình tiếc nuối.

"Hiện tại loại máy ảnh này toàn là đồ cổ, muốn lắp thẻ nhớ cho chúng cũng phải đặt làm riêng."

"Hay là nhanh chóng dùng máy liên lạc quét ảnh chụp lại đi!

"Cũng chỉ có thể như vậy......"

Mấy người trẻ tuổi còn đang thảo luận làm sao lưu lại tấm ảnh kia, Bí thư Trương đã mang theo Lạc Khinh Vân đi về phía trung tâm sân bắn.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.