Cùng nhau ăn cơm, Vương Tư Tuệ vài lần lén liếc nhìn Hạ Nhiên Y, bà nghe Giang Dụ Minh kể Hạ Chi Quang đã đến công ty, ông ta biến mất bao nhiêu năm bỗng xuất hiện, chỉ sợ Hạ Nhiên Y không chấp nhận chuyện này lại khiến tinh thần vừa chuyển biến tốt lại sa sút.
Nghĩ rồi lại im lặng, Vương Tư Tuệ biết không thể giấu Hạ Nhiên Y cả đời, nhưng ít nhất cũng phải đợi tinh thần con gái bà hồi phục hoàn toàn mới có thể nói ra chuyện này.
Sau bữa tối cùng ngồi ở phòng khách, Vương Tư Tuệ canh lúc Hạ Nhiên Y rửa chén liền vội nhờ vả Giang Dụ Thần: “Dụ Thần, con hãy giữ bí mật về sự xuất hiện của Hạ Chi Quang giúp dì có được không?”
Giang Dụ Thần có chút khó hiểu: “Tại sao?”
“Chuyện là...” Nhắc đến Vương Tư Tuệ lại cảm thấy đau đầu, bà phân vân nhìn sang Giang Dụ Minh muốn ông cho ý kiến, ông gật đầu muốn bà nói sự thật, bà cũng không che giấu mà nói cho Giang Dụ Thần biết: “Ngày đó khi Hạ Chi Quang bỏ đi đã để lại một món nợ từ bọn người cho vay nặng lãi, Nhiên Y trong một lần bảo vệ dì mà bị họ chém lên vai”
“Đợi đã” Đôi mày Giang Dụ Thần vô thức cau chặt, nguyên nhân này khác với nguyên nhân Hạ Nhiên Y từng nói với anh, anh nghi hoặc xác nhận lại: “Chẳng phải vết sẹo trên vai Nhiên Y là do lưỡi mái tôn trúng sao?”
Gương mặt Vương Tư Tuệ hiện lên sự sợ hãi, nghiêm túc phủ nhận: “Không phải, vết thương của lưỡi mái tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-phai-anh-trai-toi/1347460/chuong-49.html