Tuy Lục Cẩn Trạch có nhiều hoạt động tâm lý như vậy, nhưng vẫn khách khách khí khí với Giang Thịnh Hoa, thậm chí còn có sự chững chạc đặc biệt của một nhân tài mà ở độ tuổi của Giang Thịnh Hoa mới có.
Đối với Lục Cẩn Trạch, Giang Thịnh Hoa thay đổi thái độ rất nhanh, bước qua Giang Kỳ: "Cẩn Trạch à, hoan nghênh! Ba với Minh Nguyệt còn tưởng con không tới".
"Vừa vặn có thời gian rảnh" Lục Cẩn Trạch lễ phép mà bắt tay với Giang Thịnh Hoa, đứng đắn nói, "Buổi chiều đi chơi gôn với khách hàng, biết được tiệc sinh nhật của mẹ vợ bắt đầu lúc 6 giờ, đến vội nên không kịp thay chính trang, ba vợ sẽ không để ý chứ ạ?"
Mặt Giang Thịnh Hoa lúc đỏ lúc trắng, quay đầu khẽ nhìn Giang Kỳ một cái: "Sẽ không, sao lại để ý được?"
Giang Kỳ cười nhạo một tiếng.
Giang Thịnh Hoa đành giả vờ như không nghe thấy.
Ông ta không thể bỏ mặc mấy vị khách khác quá lâu, đối mặt với Giang Kỳ cũng xấu hổ, dứt khoát nói với Lục Cẩn Trạch một tiếng cứ tùy tiện rồi đi qua chỗ khác tiếp khách.
Vì không muốn làm người khác chú ý nên Giang Kỳ đi qua một góc.
Lục Cẩn Trạch cũng lặng im đi theo.
Giang Kỳ cố tình nói: "Tình huống tốt như vậy, anh hẳn là nên đi theo ba tôi xã giao, đi theo tôi làm gì?"
Lục Cẩn Trạch nói thật: "Sau khi công ty con "Vụ Nguyệt" của Giang thị phá sản thì tôi không hợp tác với Giang gia nữa, phạm vi kinh doanh không giống, tôi không cần phải đi xã giao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-giong-nhu-toi-nghi/526313/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.