Mèo con không chịu đi theo Giang Kỳ vào nhà, Giang Kỳ cũng không muốn ép buộc nó, thế là đành từ bỏ.
Cậu cầm một thùng giấy không dùng ra, xây tạm một cái ổ, lại nhờ dì Trương nấu thêm một ít cá.
"Ăn đi nè." Giang Kỳ ngồi xuống gần vườn hoa, giữ khoảng cách không xa không gần với mèo con đang trú mưa dưới thùng các tông, nói với bé: "Ăn no rồi lần sau lại đến, nếu em còn tới thì anh sẽ mua cho em một cái ổ vững chãi hơn."
Cậu cho rằng Lục Cẩn Trạch đã về phòng rồi, không ngờ phía sau lại truyền đến âm thanh giọt mưa rơi xuống ô: "Nếu thích con mèo này thì có thể ôm nó về nhà."
Giang Kỳ che ô đứng lên: "Anh không biết chăm mèo phiền phức tới mức nào đâu..."
Cậu thở dài: "Mèo hoang như này sẽ không thích bị nhốt trong nhà, thôi vậy."
Nói xong cậu lưu luyến bước đi, trở về Lục trạch.
Lục Cẩn Trạch nhìn theo bóng dáng cậu, không nói gì.
**
Chỉ dầm mưa trong chốc lát rồi che ô nhưng ban đêm Giang Kỳ lại bị cảm.
Đêm khuya, cậu đi xuống lầu, mê mang tìm thuốc trị cảm trong hòm thuốc, rót một ly nước ấm rồi uống thuốc, hôm sau tỉnh lại đầu vẫn cực kỳ đau.
Có lẽ cậu trời sinh không hợp với động vật như mèo.
Giang Kỳ đỡ trán đi ra cửa.
Cậu đã liên hệ với người của Vụ Nguyệt rồi, hôm nay phải đi xem.
Lại nói tiếp, vẫn là Tiểu Trần cố ý liên hệ trước với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-giong-nhu-toi-nghi/2095529/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.