58.
“Anh đã đi đâu?” Dư Mục Ca vẻ mặt lạnh tanh nhìn Lục Giang Minh.
Lục Giang Minh vờ như không nghe thấy lời của Dư Mục Ca, giọng nói của hắn có chút khàn khàn: “Tránh ra.”
Dư Mục Ca mím môi, một lần nữa cất cao giọng nói
“Anh đã đi đâu?”
“Liên quan gì đến cậu.” Lục Giang Minh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng không mang theo một chút nhiệt độ nào.
Dư Mục Ca suýt chút nữa bùng nổ, cậu tức đến mức bực cười: “Là tôi nhiều chuyện.”
Loading...
Cậu ngừng nói, cúi đầu cầm bút làm bài tập, xem như không nhìn thấy Lục Giang Minh.
Lục Giang Minh dần dần bình tĩnh ngồi ở chỗ ngồi của mình, hăn liếc mắt nhìn Dư Mục Ca, nhưng người kia cũng chẳng thèm nhìn hắn
Xem ra là rất tức giận
Dư Mục Ca vừa sao chép thơ cổ vừa chửi thầm trong lòng: “Đau chết anh đi đồ chó, có ý tốt lại xem thành lòng lang dạ thú, ông đây thiếu nợ anh chắc, tôi mà còn để ý đến anh nữa thì tôi làm con của anh luôn.”
“Ưm.” Lục Giang Minh giả bộ lơ đãng dùng ngón tay chọc trúng miệng vết thương sưng tấy trên mặt.
Dư Mục Ca chợt dừng động tác, sau đó thì tiếp tục chuyên tâm làm bài tập, quyết tâm không thèm để ý Lục Giang Minh
Lục Giang Minh thấy cậu không quan tâm đến mình thì trong lòng có chút khó chịu, lúc nãy lời nói của hắn đúng là rất quá đáng, bây giờ thì làm sao mới có thể dỗ dành bạn cùng bàn đây?
Trong lớp chỉ có một mình Dư Mục Ca thích chơi với hắn, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-biet-toi-da-chet/1505018/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.