Lục tiên sinh, em đi rồi, sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau cho dù là trong giấc mơ.
2
Dư Mục Ca đã rời đi.
Cậu mang theo hết tất cả mọi thứ liên quan đến bản thân, chỉ để lại căn phòng trống rỗng.
Lục Giang Minh nhìn căn phòng âm u, cười nhạo một tiếng, “Lại là cái trò xiếc này”
Lần đầu tiên Dư Mục Ca bỏ đi, hắn đã tìm khắp toàn bộ thành phố, hút hết bao thuốc này đến bao thuốc khác, mở to đôi mắt đỏ hoe vì đã lâu chưa nghỉ ngơi
Lần thứ hai Dư Mục Ca rời đi vì cho rằng tình cảm 8 năm của bọn họ nên kết thúc, vào ngày đó hôm đó hắn đã giải quyết mọi việc bằng cách xóa đi số những người mập mờ với hắn và đá đi những tên tình nhân khác.
Bây giờ là lần thứ ba
Lục Giang Minh cũng không sốt ruột lắm, bởi vì hắn biết Dư Mục Ca nhất định sẽ trở về.
“Anh, em thích anh.” Thiếu niên nhỏ tuổi sắc mặt ửng hồng, đôi mắt xinh đẹp đong đầy hơi nước, bộ dáng làm người ta không nhịn được mà muốn mạnh mẽ yêu thương
Và thực tế thì Lục Giang Minh cũng đã làm như vậy.
Hai người mây mưa làm tình, bừa bãi phát tiết dục vọng của bản thân.
Sau khi làm xong, Lục Giang Minh cúi đầu nhìn xuống những dấu vết trên người của thiếu niên, trong đầu hiện ra khuôn mặt lạnh nhạt của Dư Mục Ca.
Chậc, thật là mất hứng.
4
“Lão Lục, đến đây chơi không?” Đầu dây bên kia phát ra giọng nói thằng bạn thân của hắn
Lục Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-biet-toi-da-chet/1505000/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.