Ôn Niệm Nam ngày người nhìn Cố Ngôn Sanh, nước mắt lập tức rơi xuống, đột nhiên đá vào Cố Ngôn Sanh sau đó anh xoay người đi lên lầu, nhưng lại bị anh ta giữ chặt tay.
Cố Ngôn Sanh cười như một đứa trẻ vớ được kẹo, "Niệm Niệm, em đã thừa nhận rằng em không thể sống thiếu anh đúng không?"
"Anh ... anh đi đi, không phải anh nói không cần em sao ..." Giọng Ôn Niệm Nam khẽ run lên, nước mắt không ngừng rơi.
Anh nghĩ rằng Cố Ngôn Sanh đang tức giận với anh, và nghĩ rằng anh ấy sẽ rời khỏi nước M và không quay lại nữa.
Cố Ngôn Sanh nhẹ nhàng lau nước mắt, dịu dàng nói: "Anh đã nói dối em. Anh muốn nghe em nói yêu anh và anh không thể sống thiếu anh"
Ôn Niệm Nam tức giận hất tay hắn ra, nghẹn ngào nói: "Em còn nghĩ rằng anh sẽ rời đi, em nghĩ rằng anh sẽ bỏ rơi em... em.."
"Nếu không làm chuyện này, tôi sẽ không bao giờ nghe em thừa nhận yêu tôi đúng không? Em luôn luôn suy nghĩ nhiều, làm sao anh có thể không cần em vì vài lần cãi nhau với em, em là người tôi đã dùng cả máu cùng nước mắt của tôi để dành lại lại, tôi sẽ chiều chuộng em, cuộc đời này sẽ không bao giờ bỏ rơi em..." (ối giời đoạn này sến quá, haha, ngọt sâu răng)
Ôn Niệm Nam run lên: "Anh không được phép làm như vậy nữa, cũng không được phép bỏ đi lâu như vậy."
T*amlinh2*47.c*om cập nhật nhanh nhất.
Cố Ngôn Sanh vội vàng lau nước mắt, dỗ dành anh, nhẹ giọng nói: "Đừng khóc, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-hoa/863700/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.