Một chiếc ô tô màu đen dừng trước biệt thự, Cố Ngôn Sanh xuống xe.
Cố Ngôn Sanh mở cửa với ánh mắt dịu dàng, và đưa Ôn Niệm Nam, hai chân đang bị nẹp cố định, ra khỏi xe.
Ôn Niệm Nam cúi đầu với ánh mắt né tránh, Cố Ngôn Sanh mỉm cười nhẹ, bước ra cửa với người trong tay.
Ding Dong...
"Tôi đến đây."
Dì Lan vội vàng ra mở cửa thì thấy người đang tay trong tay ngoài cửa.
"Dì Lan."
Dì Lan mắt lập tức đỏ lên: "Phu...cậu Ôn, hai người đã về rồi."
"Phòng đã được dọn chưa?"
Dì Lan gật đầu đáp: "A, đều đã thu dọn sạch sẽ. Tôi đã nấu cháo kê. Một lúc nữa, cậu cho cậu Ôn ăn."
Cố Ngôn Sanh nhìn Ôn Niệm Nam đang cúi đầu trong vòng tay của mình, nhẹ giọng nói: " Niệm Niệm, trước tiên ăn chút gì được không? Buổi trưa không ăn nhiều, bụng cũng không chịu nổi."
Ôn Niệm Nam gật đầu, nhìn dì Lan nói nhỏ: "Cảm ơn dì Lan."
Dì Lan vội vàng cười nói: "Không cần cảm ơn, không cần cám ơn. Vừa lúc chồng cậu nói cậu tới nhà dưỡng thương, tôi vui vẻ một đêm không ngủ, tôi liền xem rất nhiều điều cần lưu ý với vết thương sau khi phẫu thuật. Tôi ... "
Bác Từ ngắt lời dì Lan nói: "Dì Lan, cậu Ôn chắc mệt rồi. Để bọn họ về phòng nghỉ ngơi trước."
"Ôi đầu óc, tôi vui quá, nên quên mất cậu chủ và cậu Ôn vẫn đứng ở cửa, mau vào đi."
Ôn Niệm Nam nhìn phòng khách cùng đồ đạc quen thuộc, ánh mắt khẽ xẹt qua rồi dời đi, hắn sống ở đây ba năm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-hoa/863679/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.