Cố Ngôn Sanh nhìn bông hoa hướng dương trong tay Đường Sóc, trong mắt hiện lên một cảm xúc phức tạp, trầm giọng nói: “Tôi sẽ đi nhìn em ấy một lát.”
Đường Sóc tiến lên đẩy Cố Ngôn Sanh ra, giơ tay đấm anh ta, hét lên " Chính anh lái xe đâm vào cậu ấy! Anh còn dám tới đây, đồ khốn nạn!"
Cố Ngôn Sanh không trốn tránh, nhỏ giọng nói: "Tôi biết đó là lỗi của tôi. Tôi sẽ giúp Niệm Niệm trả thù. Tôi sẽ xử lý tất cả những người đã làm tổn thương em ấy.
Tôi….
Tôi là người đã gây tổn hại cho em ấy nhiều nhất ...
Cố Ngôn Sanh vẫn không thể tha thứ cho chính mình, mặc dù lúc đó là Thẩm Lạc An đẩy người vào xe của anh.
Anh sẽ không bao giờ quên hình ảnh, không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình vì đã làm tổn thương Ôn Niệm Nam.
Trên ngực Cố Ngôn Sanh để lại một vết sẹo dài khi anh bị một con dao chém vào, anh ta chăm sóc suốt mấy ngày mà không hề băng bó hay bôi thuốc.
" Nếu muốn giải quyết thì đi đi, đừng đến bệnh viện quấy rầy Niệm Nam. Anh không phải là Cố tổng uy nghiêm sao? Sau khi anh đưa cả Thẩm Lạc An và Thẩm Thiên Hào vào tù, và anh sẽ đi xử lý Tần gia vì đã bắt cóc và làm tổn thương Niệm Nam!"
"Tôi sẽ… "
“Cuộc cạnh tranh chúng ta đã thống nhất ... Tôi bỏ cuộc."
Đường Sóc liếc nhìn Cố Ngôn Sanh thật sâu rồi mở cửa đi vào phòng.
Mộ Bắc Dật nhìn Cố Ngôn Sanh gục đầu xuống và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-hoa/863664/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.