“Ngốc.” Từ Ngôn cú vào đầu tôi một cái.
“Đang rất là tình cảm luôn.” Tôi xoa xoa chỗ vừa bị cú, chu mỏ nói.
“Thế thấy được tầm quan trọng của anh chưa?” Từ Ngôn xoay người lại ôm tôi, hỏi.
Tôi gật đầu.
“Anh quan trọng là vì: anh biết nấu ăn và nấu rất ngon.” Tôi vừa cười vừa nói.
Từ Ngôn có vẻ công nhận lời tôi nói. Bởi lẽ tôi đang khen anh ấy mà.
“Rửa tay ăn táo thôi.” Từ Ngôn đặt dĩa táo xuống trước mặt tôi.
Anh xắn tay áo, rút khăn giấy ra lau tay. Chúng tôi vừa mới ăn trưa xong, và Từ Ngôn đang rửa bát đĩa.
“Không rửa có được không?” Tôi hỏi.
Từ Ngôn giả vờ suy nghĩ, sau đó mỉm cười.
"Được. Anh đút em ăn."
Tôi ngồi dậy, há miệng và đợi. Từ Ngôn liếc nhìn tôi, cầm táo đưa cho tôi.
"Trông như con mèo con.”
Vị ngọt của táo lan ra khắp miệng. Từ Ngôn rất kiên nhẫn ngồi đút cho tôi.
Một lúc sau, miếng táo trong miệng đã nhai hết. Sự trống vắng ở miệng khiến tôi thấy thiếu vắng. Từ Ngôn có vẻ đã đi rửa bát.
Thế là tôi liền qua sang lấy táo.
Từ Ngôn chồm đến chỗ tôi, ngày càng gần. Gương mặt anh ấy phóng đại hết cỡ trong tầm mắt. Vị ngọt lan toả nơi đầu môi.
“Anh…anh…làm…” Tôi mím môi lắp bắp nói.
Từ Ngôn nhúng vai tỏ vẻ vô tội. Nửa miếng táo còn lại anh ấy vẫn còn đang nhai.
“Biến thái thật.” Tôi nói nhỏ hết mức rồi nhích người ra xa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ang-may-ngang-qua-bau-troi/2692934/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.