Editor: AM
Ta run sợ ăn cơm, tốc độ chậm rãi chưa từng có, nhưng cuối cùng cũng ăn xong, trải qua kháng nghị mãnh liệt của ai đó, ta lại chậm rãi tắm rửa, kì kèo mè nheo đi vào nội thất, vương gia đã ngồi trên giường từ lâu, nếu xem nhẹ thân phận vương gia của hắn thì dúng là mỹ nam mà!
Thân người cao lớn, mày kiếm mắt sáng, dáng người không thể gọi là vạm vỡ, nhưng cực kỳ đẹp, lại biết võ công, đôi khi cũng rất cẩn thận, bây giờ đang nghiêng người dựa vào cột giường, tóc ẩm ướt, áo ngoài xuyên thấu, tùy ý mặc lên người, lộ ra lồng ngực rộng lớn, ta còn thấy giọt nước chảy theo sợi tóc lăng xuống, rơi trên xương quai xanh, sau đó trượt, xuống dưới nữa, cuối cùng biến mắt dưới lớp y phục.
Ta cảm thán, nếu ta là giọt nước kia thì tốt biết bao!
A a a, ta lắc đầu, sao ta lại nghĩ đến hình ảnh không chịu nổi như thế, vậy mà xem mình là giọt nước, aii, chết tiệt, chết tiệt!
"An Sinh sao vậy, chẳng lẽ mê luyến ta rồi, ta biết bộ dáng mình ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng cao lớn dũng mãnh, ta không phản đối ngươi nhìn ta đâu, thê tử mê luyến trượng phu là việc cực kỳ bình thường mà!" Vương gia nhìn thấy ta ngây ngốc, vừa cười vừa nói, "Mau đến đây, ngươi lề mề lâu như vậy rồi, ta đã uống một bầu rượu, đến đây đi, lương tiêu khổ đoản*, đừng lãng phí!"
*Nghĩa là buổi tối tốt đẹp luôn ngắn ngủi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-sinh/2564435/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.