Cậu tú với lão đạo sĩ vội vàng chạy nhanh về phía rìa làng, lúc này cả hai chạy không ngưng nghỉ. chạy được tầm hơn một canh giờ, cả hai ngồi xuống thở dốc. Đang nghỉ ngơi thì bỗng nhiên gió lạnh thổi thốc tới, theo đó là một mùi vị bất an khó diễn tả được. Lão đạo sĩ nhíu mày, liền ngay đó cắn ngón tay trở tay trái, vẽ lên gốc cây chò đối diện một đạo phù văn, sau đó niệm chú:
– Lĩnh Nam thiên vi Hồng Bàng nhân, La Bình lâm chủ vi Sơn Tiêu chi binh! Khởi… Khởi… Khởi.
Tức thì từ trong cây chò đối diện bỗng nứt dần ra, rồi từ chỗ nứt có một dị vật bò ra. Thoắt cái, từ hình dạng nhỏ như bàn tay người lớn, nó đã lớn như thổi cao gần ba trượng, mặt mũi dữ tợn, hai hàng răng nanh dài như lưỡi dao. Thân thể cao lớn dị thường, lông dài màu xanh như rêu, trên đều có sừng như sơn dương, lại chĩa nhánh như hươu, thân thể to lớn nhưng hai tay lại dài giống vượn, mắt có tới sáu con, nhưng lại ba cặp thì có hai cặp mắt như mắt mèo, còn đôi mắt còn lại đồng tử vàng khé, sọc dài như mắt rắn. Không cần bàn cãi nữa, cậu tú biết rừng đây là Linh vật mà người ta ngày đêm đồn thổi, Sơn Tiêu!
Lúc này đầu Si Mị kia đã đuổi tới, cậu tú lúc này mới nhìn rõ được chân thân của nó. Si Mị mang cánh dơi, chân dê, đuôi như đuôi hổ đập đi dập lại xuống đất. Ả có khuôn mặt mèo nhưng lại có tai trâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-si/2496091/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.