Giang Lĩnh thành thật nuốt nước bọt.
Dù sao anh cũng là đàn ông, kể cả là xử nam thì vẫn là đàn ông, người anh thích thì đang đứng ở trước mặt dụ dỗ, bản năng làm não anh nóng lên. Anh cảm thấy Khang Hoà khác hẳn trước luôn, đôi mắt cậu lờ mờ có những tia động viên và mong đợi, bờ vai tròn trịa được ánh đèn nhuộm hồng.
Anh súyt chút nữa vươn tay ra ôm lấy – súyt nữa.
Khang Hoà không thích “súyt chút nữa”, môi nhấp nháy, cậu buông ngón tay để khăn tắm nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Cậu như tiên nữ trong tranh, nhanh nhẹn chớp chớp đôi mắt, giang hai tay trắng nõn ôm eo Giang Lĩnh.
“Em biết anh nhịn rất khó chịu mà….” Người cậu mềm mại dính lên người Giang Lĩnh cọ cọ, lập tức cảm nhận được thứ kia của Giang Lĩnh càng thêm ngạo nghễ. Giang Lĩnh thở chậm và nặng nề, cơ bắp căng cứng, cậu xúi giục: “Anh Lĩnh còn chưa từng ôm em bao giờ…”
Cái ôm của cậu có hai ý nghĩa. Lí trí của Giang Lĩnh gần như mất kiểm soát, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhóc hèn nhát [1]…em thì biết cái rắm!”
[1] Tiểu Vương Bát Đản: từ lóng, chỉ kẻ hèn nhát.
“Em biết mà, em chuẩn bị bài tập trước rồi.” Khang Hoà bình tĩnh nói, “Em còn tìm phim xem, cũng mua thuốc bôi trơn và bao cao su rồi.”
“…” Giang Lĩnh tức giận mở to mắt nhìn cậu, tức giận gõ vào đầu cậu một cái.
Thấy anh lại không từ chối, Khang Hoà đắc thắng cười chạy tới chỗ va li, còn hơi vội vàng. Cậu quay lưng về phía Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-nho-o-dau/169978/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.