"Tố Uyên? Cô thật sự là Tố Uyên sao?" – Lưu Vy kinh ngạc nhìn cô gái tóc tai bù xù trước mặt.
Phải nói Tố Uyên lúc này trông thảm hại vô cùng. Cô từ một cô gái sinh đẹp mang theo hương vị tuổi trẻ bỗng chốc hóa thành một bộ xương khô khoác lên mình bộ quần áo rách rưới. Nếu không phải Ân Cửu dựa trên những đường nét cơ bản để đoán ra thì không ai lại nghĩ cô chính là người mà tám người bọn họ đang điều tra.
"Tôi chính là... chính là Tố Uyên..." – Tố Uyên nức nở mà gật đầu. – "Mọi người... mọi người mau cứu lấy tôi..."
Xem ra từ lúc mất tích đến giờ Tố Uyên vẫn luôn ở trong ngôi miếu mà không dám ra ngoài. Đó cũng là lý do vì sao Tố Như Nguyệt nói đồ ăn trong miếu thường xuyên bị mất thì ra là do cô gái này đã ăn mất.
Ân Cửu dường như đã đoán được sơ sơ tình hình hiện tại. Tuy nhiên...
Anh đưa mắt nhìn Đỗ Gia Mộc. Hắn đứng yên bất động mắt nhìn về một khoảng không xem ra là đang mở bảng điện tử của bản thân.
[Nhiệm vụ "trò chơi" 3: Bạn tìm hiểu về cái chết của cô gái "đó"? {Thẻ đỏ}]
Tố Uyên chưa chết... Vậy cô gái "đó" là ai?
Ân Cửu càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu. Anh muốn hỏi Tố Uyên nhưng chưa kịp mở miệng Đỗ Gia Mộc đã bước một bước dài đến bên cạnh Tố Uyên.
"Rốt cuộc mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì?" – Hắn lạnh lùng hỏi cộng thêm gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-nhien/3912933/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.