Khi Lưu Ca cùng Mạc Nhiên đến bệnh viện, xung quanh đã bị vây lại.
"Lưu Ca." - Một viên cảnh sát bước lại gần.
"Tô Giang thế nào rồi?"
Khuôn mặt cảnh sát nọ liền trắng bệch. Hắn đưa hai người lên tầng, dừng lại trước một căn phòng.
"Tốt nhất mọi người nên tự xem."
Cạch. Cửa bật mở. Mọi người hốt hoảng nhìn khung cảnh trước mặt.
Tô Giang ngồi trên ghế, quay mặt lại với mọi người. Cửa sổ mở tung làm tóc cô bay toán loạn. Mạc Nhiên nhận ra Tô Giang không mặc quần áo người bệnh thay vào đó là một bộ quần áo tu sĩ. Bên cạnh cô ta là những chiếc hộp được trang trí vô cùng bắt mắt với những hình thù yêu thích của trẻ con nhưng khi chuyển tầm mắt vào trong hộp thì lại là một quả tim người còn nguyên si. Mạc Nhiên nhìn sang hộp quà kế bên, là một con mắt. Hộp bên cạnh là lưỡi. Cứ như vậy từng hộp được xếp đầy dưới chân Tô Giang tựa như những món quà chúc phúc.
Chúc phúc? Thật mỉa mai làm sao.
Rè... rè...
Mọi người nhận ra lẫn trong đống hộp là một con búp bê bằng vải có gắn một băng cát sét.
"Mạc... Nhiên..." - Tiếng gọi rè rè vang lên khiến mọi người trong phòng không hẹn cùng hít một hơi sâu.
"Em... thích không... hức... hức..."
"..."
"Em... thích không... hức... hức..."
"..."
"Tôi biết... em sẽ thích..."
Sau đó là một chuỗi rè rè.
"Tôi như vậy yêu em... yêu em... yêu em... yêu em..."
Dường như đài quá cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-nhien/3912860/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.