Phấn son và nước hoa rẻ tiền.
Những điệu nhảy cũng tiếng rên rỉ
Angel đắm chìm hoàn toàn trong thứ kẹo ngọt ấy. Nàng biết bản thân mình không nên sa đọa vào cái thứ bột trắng này nhưng nó khiến nàng nghĩ mình là một thiên thần thay vì con điếm dơ bẩn của phố đèn đỏ. Nhìn xem, nàng có thể cảm nhận được sự rung chuyển của đôi cánh. Thứ lông vũ trắng muốt tuyệt đẹp ấy khiến nàng sung sướng muốn nuốt chửng chúng.
"Dư Vũ..." - Nàng nghe thấy có người gọi tên nàng nhưng điều đấy chẳng khiến nàng vui chút nào.
"Gọi tao là Angel!"
Nàng gần như hét vào mặt kẻ đối diện.
"Phải phải, em là Angel." - Một kẻ khác bắt đầu vươn tay sờ soạng nàng. Dù đang trong cơn mơ màng nhưng Angel vẫn biết bọn chúng đang dùng vẻ mặt khinh thường nhìn nàng. Điều này khiến nàng gần như điên lên. Nàng giơ chân đá vào một tên sau đó vùng vằng bỏ ra ngoài.
Đằng sau cánh cửa nàng vẫn nghe thấy tiếng cười của chúng. Chúng biết nàng sẽ trở lại. Chúng biết nàng không thể sống thiếu những viên kẹo xinh đẹp trong tay chúng. Vì vậy khi ra bên ngoài nàng bắt đầu ân hận vì quyết định của mình. Trời bắt đầu mưa và nàng chỉ khoác trên mình một bộ váy mỏng tanh. Nó mỏng đến nỗi đủ để đám đàn ông yếu đuối kia tự tin có thể xé toang nó ra khi bắt đầu cuộc hoan ái.
Hy vọng bản thân mình không sinh bệnh.
Angel khẽ lẩm bẩm. Nàng ghét những cơn sốt, nó làm nàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-nhien/3912854/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.