An An cũng không biết nước ấm từ từ chuyển lạnh từ lúc nào. Đến khi dưới lầu truyền đến tiếng lách cách rất nhỏ, cô mới phát hiện nước đã lạnh. Đột nhiên cơn lạnh rùng mình đánh tới. Cô vội vả bước ra khỏi bồn tắm, nước rơi tung tóe khắp nơi trên sàn nhà. Cô lấy khăn lau khô người, mặc áo ngủ vào rồi đi ra.
Ánh đèn dưới lầu truyền tới, ánh sáng yếu ớt chiếu lên cầu thang một bóng người. An An biết anh đã trở về, nhưng lại không biết anh đang làm gì dưới lầu.
An An xoay người đi về lại phòng ngủ, trực tiếp leo lên giường, tức giận chờ đợi. Mới đầu, cô còn suy nghĩ làm thế nào dạy dỗ người đàn ông đáng chết này, nhưng sau một lát thì nhìn thấy bàn tay bé nhỏ của An An đang nắm chặt góc chăn. Ngón tay thon dài bắt đầu chuyển sang màu trắng, cho thấy cô đang dùng sức rất mạnh.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, nhưng An An chờ hoài cũng không thấy người kia đến, trong lòng khó tránh được thấp thỏm không yên. Cô đã vốn không có tình nhẫn nại, sự kiên nhẫn duy nhất đã bốc hơi đâu mất sau một ngày chờ đợi mõi mòn. Sau khi đã suy nghĩ thông suốt, cô đứng dậy mang dép đi xuống lầu.
Không nhìn thấy không sao, nhìn thấy rồi thì tức muốn ói máu. Con bà nó, cô ở trên lầu đứng ngồi không yên, còn anh thì lại ngồi trên ghế sa lon uống trà đọc báo ung dung.
An An mang dép lê đùng đùng tiến tới gần, đứng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-giau-tinh-yeu/2894344/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.