An An vốn là cảm thấy không sao cả, hơn nữa trong bệnh viện lại đang rối loạn lên, cô thật không có dự định tiếp cận với sự náo nhiệt này, nhưng Lâm Tiếu vẫn kiên trì bắt cô chụp hình x-ray đã.
Rất nhanh đã có kết quả. Tuy nói là không nghiêm trọng, An An cũng không nghĩ tới xương sống xuất hiện vết nứt nho nhỏ.
Mắc dịch, nhất định là vì cái biển quảng cáo kia đập phải.
An An không thể chờ cho tới khi có thể chửi rủa cái ‘người khởi xướng’ kia. Bên này Lâm Tiếu đang bàn bạc với bác sĩ vấn đề nhập viện. Cô hết ý kiến, chuyện nhỏ thôi mà, nhập viện cái gì chứ.
Còn chưa nói tới lúc này bệnh viện có cả đống người thương. Ngoại trừ những người không bị thương ra, cô thuộc loại nhẹ nhất rồi.
Bác sĩ đang gặp vấn đề nan giải. Quy mô bệnh viện của bọn họ không lớn, hiếm khi gặp phải tình trạng đột phát như thế này. Giường bệnh không có nhiều, mà hiện giờ hành lang đầy rẫy người nằm, làm gì còn có giường để cô có thể qua trước mấy người này. Nhưng bác sĩ này vẫn là bị một anh thiếu tá mặc quân phục hét lớn khiến mặt mày trở nên trắng bệch.
Vì không muốn mất chén cơm, cuối cùng bác sĩ cũng tìm được một chỗ yên lặng cho An An nằm xuống.
Vấn đề của cô nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng không phải nhẹ. Nếu không chăm sóc chu đáo sẽ lưu lại bệnh tật về sau.
An An gật đầu nhận lời. Phải đành chịu thôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-giau-tinh-yeu/2894289/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.