Ta phụ trách mua, hắn phụ trách mang.
Phối hợp ăn ý, ba năm liền đều như vậy.
Ba năm sau, ta mười bảy tuổi.
Công chúa nhỏ hơn ta hai tuổi, vừa mới cập kê, hào hứng muốn chọn trước cho ta một lang quân, để tập dượt xem sau này nên chọn phò mã thế nào.
“Nhi t.ử của Thiếu khanh Thái Thường Tự?”
“… Không quen.”
“Tiến sĩ xếp hạng mười một khoa mới?”
“… Học vấn quá cao, nô tỳ không xứng.”
“Vậy thì biểu ca bên ngoại của bản cung, nhân tài phong lưu, diện mạo tầm thường, cái này ngươi cũng nên vừa mắt rồi chứ.”
Ta vẫn lắc đầu, có phần không biết điều. Công chúa hỏi thêm mấy cái tên nữa, bỗng nhiên xen vào một câu:
“Ám vệ Thập Thất?”
Ta chỉ khựng lại một chút.
Công chúa lập tức nhận ra, ngồi thẳng dậy, nghiêm giọng nói:
“Người từ doanh trại ám vệ bước ra, chỉ nói lợi ích, không coi trọng tình cảm. Ngươi chọn một công t.ử thế gia đi, ta sẽ chỉ hôn cho ngươi, nhưng Thập Thất thì không được.”
Ta có chút hụt hẫng.
Nhưng vẫn lắc đầu:
“Không cần đâu, công chúa. Nô tỳ không nhất thiết phải gả đi.”
Rồi còn phản bác:
“Thập Thất chỉ là xuất thân không tốt, chưa chắc đã không biết yêu người.”
Công chúa muốn nói lại thôi.
Ngày hôm sau, rốt cuộc vẫn cho gọi Thập Thất tới.
Hỏi hắn đối với ta có cảm nghĩ gì.
Hắn đáp: “Giảo Nguyệt là ai?”
Ta đứng ngẩn người ngoài cửa, không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Nhưng ta không tin, ám vệ Thập Thất, lại thật sự không biết yêu người.
4
Quả nhiên ta không sai.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-ve-dem-long-yeu-cong-chua/5219608/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.