Ngày hôm ấy Toàn lang thang khắp các con phố của thành phố Thái Nguyên. Toàn sợ cái cảm giác phải lại gần căn phòng đó. Giờ qua nhà bác họ cũng không phải nơi chốn êm đềm gì. Vùng đất quái quỷ. Toàn thầm nghĩ, mới có gần năm lên đây thôi mà bao nhiêu chuyện xảy ra. Lòng vòng hồi lâu Toàn dừng xe bên dòng sông Cầu ngồi trầm ngâm. Bất chợt một bà lão trông có vẻ khắc khổ tiến lại gần Toàn: "Cậu trai, mua kẹo cao su cho già nhé". Toàn loay hoay tìm ví rồi nhón tay bốc một thanh kẹo trong chiếc giỏ nhựa. "Sao cháu ngồi trầm ngâm ở đây? Trông ánh mắt cháu ưu phiền quá, y hệt con gái già ngày trước." Nói rồi bà già bất giác thở dài. Toàn cười trừ: "Chuyện cháu đang gặp, nói ra cũng chẳng ai tin đâu bà". Bà già nhẹ nhàng: "Bán cho cháu xong bà cũng kết thúc ngày hôm nay. Hôm nay là ngày giỗ con gái bà nên bà ra đây để cúng cho nó...Cũng phải 20 năm rồi..." Toàn xót xa: "Cháu xin lỗi, chị..chị ấy bị tai nạn giao thông trên cầu này ạ?". "Không..."- Bà lão đáp. Nó ở đâu đó dưới kia kìa...Nó gieo mình xuống sông Cầu tự tử...". Toàn chỉ biết im lặng không biết nói gì, một cái chết quá bi đát. Bà lão bắt đầu rơm rớm nước mắt: "Bao nhiêu năm nay bà dồn cả của cải, nhà cửa để đi tìm xác con bé, nhưng tiền ngày một cạn dần mà vẫn bặt vô âm tín, giờ chỉ có thể đi bán hàng rong sống qua ngày. Hằng năm bà chỉ biết lên thăm nó vào đúng ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-trung-quy/60256/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.