Năm thứ bảy sau khi Hạ Mộc mất phần mộ của cô cây cối mọc lên um tùm, vì đã lâu không có người chăm sóc nên nhìn rất bừa bộn, tùy tiện và lạnh lẽo.
Người cuối cùng đến thăm viếng mộ của cô là Tạ Thần, nhưng cũng là việc đã xảy ra vào hai năm về trước rồi. Sau này Hạ Mộc không còn thấy hắn xuất hiện một lần nào nữa.
*
Buổi trưa nắng gắt, không khí vô cùng oi bức khó chịu. Hạ Mộc ngồi ở trong căn nhà đơn sơ cũ kỹ ở cuối xóm, cái máy quạt chạy hết năng xuất nhưng cũng không thể nào xua tan được cái nóng của thời tiết khắt nghiệt này. Thiếu nữ thoạt nhìn tầm mười bảy, mười tám tuổi vươn tay lau lau mồ hôi túa ra trên trán. Cô đang chăm chú nhìn vào quyển vở trước mặt, thái độ nghiêm túc và tập trung giải bài tập về nhà...
"Mộc Mộc qua ăn cơm rồi làm tiếp cháu ơi."
"Dạ vâng bà ngoại."
Nhà họ Hạ đơn chiếc, cha mẹ của Hạ Mộc mất sớm nên cô được bà ngoại nuôi dưỡng. Quanh năm suốt tháng cũng chỉ có hai bà cháu bầu bạn với nhau, bà ngoại của cô tuổi đã lớn rồi cũng ngoài bảy mươi...
Hạ Mộc nhớ rất rõ, bà ngoại hưởng thọ 73 tuổi, nhẩm tính cũng chỉ còn khoảng thời gian hai năm nữa. Cô thoáng chốc thở dài, sinh, lão, bệnh, tử là chuyện con người khó tránh khỏi, biết là vậy nhưng thật sự rất khó chấp nhận.
Trên thế gian này vốn không lường trước được điều gì, cũng giống như cuộc đời của Mộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-thanh-cua-co-ay/2873380/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.