“ sư phụ,người từ lúc nào cũng thích đùa vậy?” tôi cười nói,không muốn tin câu nói này của Dư Thiên Hòa là thật
Dư thiên hòa không trả lời,chỉ quay lưng lại tôi không hé nửa lời
‘ Đỗ Minh,đừng nghịch nữa,mau xin lỗi sư phụ đi” nghe Dư Thiên Hòa muốn đuổi tôi,Thiệu Vũ Cẩn gấp gáp vội vàng nói với tôi
Còn Trương Đào cũng kéo lấy tôi : “ Đỗ Minh,một ngày là thầy cả đời là cha,con ma nữ này tuy là xinh đẹp,nhưng mà là một con ác quỷ,giao cho sư phụ xử lí cô ta đi,không cần đến mức sư đồ rạn nứt như thế”
Trong đầu tôi lúc này trống rỗng,vốn dĩ là một cuộc hội ngộ tốt đẹp,lại không ngờ sẽ vì Thẩm Băng Dao mà trở nên nghiêm trọng thế này
Dư Thiên Hòa cứ thờ ơ với tôi,tôi chưa từng nghĩ mình nếu như thật sự có ngày phải rời khỏi tiệm quan tài sẽ như thế nào,nhưng bây giờ,sư phụ lại đang ép tôi lựa chọn giữa sư phụ và Thẩm Băng Dao
Sư phụ,Thẩm Băng Dao? Tôi nên chọn cái nào
Dư Thiên Hòa đối với tôi ân nặng như núi,ông ấy đã cứu tôi và cả nhà,còn dạy hết những gì từng học truyền đạt hết cho tôi,trong 3 tháng ày,tôi gẫn như đã xem ông ấy là người nhà ngoài bố mẹ
Thẩm Băng Dao…là người trước khi chết Thẩm Trường Thu đã phó thác cho tôi,còn Thẩm Trường Thu lại vì giúp tôi tìm ra Hứa Thiến mà chết thảm trong tay của môn chủ Âm quan môn,đây là định mệnh cả đời này tôi nợ ông ta,cái chết của Thẩm Trường Thu còn chưa lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-quan-minh-the/2985925/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.