“ Giang đạo trưởng,chuyện..chuyện này là sao?”
Sau khi nhìn thấy dấu chân mèo xuất hiện,cha lập tức căng thẳng,cầm chiếc súng tự chế đã vứt sang một bên một lần nữa,lên nòng
“ con quỷ miêu đó dường như có oan niệm rất sâu sắc với Đỗ Minh ,nó lại tìm đến rồi”
Giang Hoài bình tĩnh nói ,nhưng dọa người nhà của tôi hết hồn, lúc này ông ta đốt chiếc đèn lồng màu đỏ lên
Trong ngọn đèn màu đỏ tối tăm,trên chiếc bàn đựng đồ trang tri tôi thấp thoáng nhìn thấy một con mèo hoang đang ngồi ở đó,hai con ngươi nhìn chằm chằm vào tôi
Con mèo hoang này,chính là con mèo lúc nãy tấn công tôi,sưới ánh đèn ,cơ thể của nó đang tỏa ra một làn khói đen,rú lên âm thanh chói tai,nhảy từ trên chiếc bàn xuống,ông về phía tôi
Bùm
Một tiếng nổ,cha hoảng hốt bóp cò,hơn trăm viên đạn được bắn ra từ nòng súng,dồn dập bắn lên người con mèo đó
Nhưng mà,đây không phải là một con mèo thật sự,mà là một con quỷ miêu
Đạn giống như bắn vào không khí ,xuyên qua cơ thể của nó,làm chiếc bàn nát bét,còn con mèo hoang thì không hề tổn hại gì vẫn xông về phía tôi
Cha hoảng hốt tinh thần,vội vàng bước lên trước,bảo vệ mẹ và tôi ra đàng sau lưng,đồng thời không quên nhìn Giang Hoài một cái
Sắc mặt của Giang Hoài bình lặng không gợn sóng,ông ta cầm một lá bùa,vứt vào trong chiếc đèn lồng đỏ,tờ giấy này sau khi bắt lửa,lập tức biến thành một ngọn lửa cao 1m ở trong lồng đèn,cả chiếc lồng đèn cũng bị đốt cháy
Lúc con quỷ miêu kia chuẩn bị xông lên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-quan-minh-the/131737/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.