Edit: Thỏ
Trần Lập Duy hôn mê bất tỉnh thì đã được Trần phu nhân lén lút đưa đi. Hành động bà ta rất cẩn mật, ngay cả Trần Hà sau này mới biết. Trần Lập Châu vừa hay tin, một quyền nện trên mặt bàn; nửa ngày y mới đứng dậy, không nhìn vết thương trên tay, nhanh chân bước ra cửa. Tôi và y cùng đi gặp Trần phu nhân.
Lúc nhìn thấy Trần phu nhân, bà ta ngồi ngay ngắn ở đại sảnh, tựa như sớm biết Trần Lập Châu sẽ đến. Trần Lập Châu đứng đối diện bà ta, không nói lời nào.
Trần phu nhân bưng một chén trà, nhấp một hớp sau đó nhẹ nhàng đặt xuống. Bà ta giương mắt nhìn Trần Lập Châu: “Con đã đến rồi, thân thể khá hơn chút nào chưa?”
“Nó ở đâu?” Trần Lập Châu lạnh giọng hỏi.
“Mẹ đưa đi rồi.” Trần phu nhân ngồi thẳng, sắc mặt thản nhiên.
Trần Lập Châu lớn tiếng: “Trần Hà, mau bắt nó về đây.”
“Quá muộn, thuyền đã ra khơi.”
“Mẹ đem nó đi đâu?”
“Con còn nhớ chú ba con sống ở nước ngoài không?”
“Lẽ nào mẹ quên mất A Viện vẫn nằm trên giường bệnh?”
“Cũng bởi vì A Viện nên mới đưa nó đi.” Trần phu nhân nhìn con trai, khẽ khàng nói. “Chuyện này nếu đồn ra ngoài, không chỉ danh tiếng A Viện và Lập Duy bị phá hủy, ngay cả Trần gia chúng ta cũng sẽ gánh chịu tai ương ngập đầu. Lập Châu, cha con chết rồi, phần gia nghiệp này chỉ còn biết trông cậy vào con.”
“Mẹ cắt đặt êm xuôi hết thảy còn cần con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284944/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.