Edit: Thỏ
Gió âm ngoài cửa không ngừng thổi tới khiến cả người tôi run lập cập, thế nhưng tâm lý kích động sắp hét lên.
Trần Lập Châu, không, Trần ca lạnh lùng nhìn Trần Hà và Trần Lập Viện một đang quỳ trên đất, sau đó giương mắt nhìn Trần phu nhân, con ngươi đỏ sẫm phát ra ánh sáng quỷ dị.
“Tôi đã nghĩ mẹ từ bỏ ý định bảo vệ thằng rác rưởi kia.”
Trần phu nhân khựng lại, cúi đầu, tóc dài che khuất dung mạo bà ta, cơ thể bắt đầu run nhẹ: “Mày không tìm được nó, không tìm được nó.”
Thanh âm bà ta dịu êm mà chầm chậm, cũng từ tốn ngẩng đầu lên, đôi mắt bỗng trở lại bình thường, không còn dáng vẻ kinh người như trước nữa. Bà ta khẽ cười, biểu cảm vô cùng hòa ái: “Lập Châu, con vốn không tìm được em trai con. Tha cho nó, được không? Con vẫn luôn nghe lời mẹ mà.”
Trần ca chậm rãi đi về phía trước, đứng bên cạnh Trần Lập Viện. Nàng đang mê luyến dựa vào người Trần Hà, hết thảy mọi chuyện xảy ra xung quanh nàng đều ngoảnh mặt làm ngơ, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Đại ca, đại ca.”
Trần ca nữa ngồi nửa quỳ, vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve đầu em gái. Dưới sự yêu chiều của anh trai, nàng dần dần khép hai mắt lại, dường như ngủ say. Mà Trần Hà bên cạnh nàng cũng trút được gánh nặng, hắn thở hổn hển vài hơi, đôi tay chống trên đất, ngước lên nhìn Trần ca.
“Đó là Trần Lập Châu, không phải tôi.” Trần ca ngẩng đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284924/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.