Edit: Thỏ
Thấy tôi ký giấy bán thân, tâm trạng Trần đại thiếu dường như trở nên tốt hơn. Y nhẹ nhàng ngồi vào ghế, nhìn tôi: “Ta đói.”
Tôi lau nước mắt nước mũi trên mặt, tươi cười xun xoe: “Tôi đây liền đi dâng hương cho Trần ca ngài ạ.”
“Ai thèm ăn thứ đấy?” Trần Lập Châu hơi nhướn mày, đôi mắt quét về sư phụ tôi. “Ta muốn ăn cái khác kìa.”
Tôi cả kinh, vội vàng đứng lên chắn đằng trước lão: “Nếu anh muốn ăn sư phụ, trước hết ăn tôi!”
Sư phụ đẩy tôi ra, nói với Trần Lập Châu rằng: “Ác quỷ sống nhờ ăn, tuy nhiên cũng có thể dùng quỷ làm thức ăn, không biết Trần đại thiếu muốn ăn loại nào?”
Trần đại thiếu nghe xong, đưa tay chống cằm nhìn tôi liếc một cái: “Nếu các ngươi có thể tìm quỷ cho ta xơi, ta sẽ không xơi người.”
Tôi nghe đến đây gấp gáp giơ tay lên, hét lớn: “Tôi biết chỗ nào có quỷ, Trần ca, giờ tôi dẫn anh đi ngay.”
Vừa dứt lời, một người một quỷ đều nhìn tôi.
“Éc, vậy là đi hay không đi?” Tôi sợ hãi rụt tay về.
Lúc quay lại Hoàng gia, tôi không ngờ một lần nữa mình nhanh chóng bước lên con đường này như thế. Tôi thắp đèn lồng, cẩn thận từng li từng tí đi trước dẫn đường. Phía sau không có tiếng động, nhưng tôi biết Trần đại thiếu đang theo gót tôi.
Thời điểm băng qua nghĩa địa kia, tôi lại nghe thấy con quạ đậu đầu cành rú lên như người ta đang khóc lóc thê thảm. Tôi chà xát tay theo bản năng, cẩn thận ngó dáo dác xung quanh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/119061/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.