Đào Đào nhàn nhạt lườm theo bóng lưng hai người, khóe môi hơi nhếch lên không chút dấu vết.
“Chân thành mà nóng bỏng.” Người đàn ông nhếch mép cười to, trong mắt tràn đầy vẻ hiền từ.
“Được thôi, ông chủ Đào, vậy tôi cung kính không bằng tuân lệnh.” Đào Đào cúi thấp người, chui ra từ dưới cánh tay người đàn ông, “Phòng bao nào? Xuân Phân? Lập Hạ?”
“Ha ha,” người đàn ông kéo tay Đào Đào, “Đừng đi nữa, đều là mấy người bạn rượu thịt làm ăn cũ, bố không muốn bọn họ quá ngưỡng mộ bố có một đứa con gái xinh đẹp thế này. Con người mà may mắn quá thì sẽ bị ghen ghét.”
“Bố,” mắt Đào Đào bỗng mở to, “Có phải bố lại mang theo mấy cô gái ba lăng nhăng nào không hả?”
Đào Giang Hải vội lắc tay, ánh mắt lẩn tránh, “Không có, không có…”
Trên mặt Đào Đào nở một nụ cười: “Nếu không có thật thì dẫn con đi chào hỏi mấy chú, mấy bác đó đi, đây là phép lịch sự, cho thấy ông chủ Đào dạy con gái rất có phương pháp!”
“Tiểu Đào…” Đào Giang Hải trộm nhìn xung quanh, chắp tay lại với Đào Đào, “Con gái ngoan, bảo bối ngoan, con tuyệt đối đừng có nói cho mẹ con biết nhé, bà ấy bị bệnh tim, không chịu nổi bị sợ đâu. Những cô gái đó chỉ là thỉnh thoảng gặp dịp làm ăn, uống rượu mua vui thôi, đều là giả cả, bố bảo đảm, bố thề.”
Đào Đào cười hi hi hai tiếng, “Nếu đã lo cho mẹ thì sao muộn thế này vẫn còn ở bên ngoài, không về nhà với mẹ?”
“Bố phải kiếm tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-muu-ngoai-tinh/253440/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.