Ánh nắng giữa trưa ngày thu vẫn rất hừng hực, chút hơi mát gió biển mang đến sớm đã bốc hơi không còn tăm tích.
Áo khoác của Tả Tu Nhiên vắt trên mu bàn tay, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi sọc ca rô trắng xanh, đang cầm hộp cơm ngồi trên bồn hoa ở bệnh viện, đây chính là tiệc chào mừng của anh, và còn là tự bỏ tiền túi ra.
Anh liếc mắt nhìn Đào Đào đang ngồi một bên ôm cánh tay giống như một con ngốc, thật là bực đủ thứ chuyện mà.
Rõ ràng người lái xe là cô, mà lúc cảnh sát đến hỏi chuyện, cô chỉ biết khóc, anh không thể không báo cáo lại đầu đuôi ngọn ngành tình hình với cảnh sát.
Cảnh sát lập biên bản xong, rồi chụp hình, thông báo cho tiệm sửa xe đến kéo chiếc xe đi.
“Chơi trò lãng mạn cũng phải có chừng mực chứ, hai người không quan tâm đến tính mạng, nhưng mà người khác còn muốn sống nữa! Ngay tại ngã tư này mà chơi như vậy, sướng chứ?” Cảnh sát nghiêm mặt, nghiêm khắc nhìn anh.
Anh vô cùng khó chịu, quay đầu nhìn Đào Đào. Cô cúi đầu, ra sức lau nước mắt.
Anh giơ tay lên, nghiến răng nghiến lợi rồi lại bỏ xuống.
Thợ sửa xe từ tiệm sửa xe đến vuốt ve thân xe, đau lòng than thở, “Lúc sáng tiễn mày đi, mày vẫn còn ngon lành, chỉ mới một lúc thôi, cục cưng à, sao mày lại ra nông nỗi này cơ chứ?”
Anh còn không thèm ngước mắt lên, đã không còn sức bắt chuyện từ lâu rồi.
Mới vật vã đó mà đã qua mười hai giờ rồi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-muu-ngoai-tinh/253436/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.