Vừa mở cổng ra, Vũ liền sững người lại, cả người căng cứng, nụ cười trên môi tắt ngấm khi vừa nhìn thấy người đang đứng ngoài cổng.
Khó khăn lắm Vũ mới nói đựơc một câu nguyên chỉnh.
_ Vy tới đây làm gì? Không phải chúng ta đã nói chuyện với nhau rõ ràng rồi sao? Vy về đi, đừng làm phiền Vũ cũng như cuộc sống của Vũ nữa.
Vừa nói Vũ vừa đưa tay ra muốn đóng cửa lại luôn.
Vy đứng đối diện, thấy Vũ muốn đóng cửa liền vội vàng vươn tay chặn cánh cổng kia lại. Cô nhìn Vũ, cái nhìn đầy tha thiết,khẩn khoản.. Vũ khẽ quay mặt đi để né tránh.
_ Vũ, chúng mình nói chuyện một chút đựơc không.
_ Vy về trước đi, Vũ sẽ gọi điện nói chuyện với Vy sau.
_ Vy không về, Vy về rồi liệu Vũ có gọi điện cho Vy không hay là Vũ thậm chí còn không thèm nghe điện của Vy, Vũ ghét Vy đến thế à. Hôm nay nếu không phải Vy đến đây chắc Vũ cũng chẳng thèm nói chuyện với Vy luôn đúng không. Vũ có hai lựa chọn một chúng ta ra công viên gần đây nói chuyện, hai là Vy vào nhà nói chuyện với Hạnh.
_ Cô đừng có quá đáng. Vũ giận đến mức hai tay nắm chặt thành quyền, hàm răng nghiếm chặt vào nhau.
_ Vũ có 1 phút suy nghĩ.
Đợi trong bếp một chốc không thấy Vũ quay về, nồi canh lại đang sủi cần bỏ nguyên liệu vào, Hạnh hơi sốt ruột muốn chạy ra xem sao, khổ nỗi nồi thuốc bắc đang sắc giở của nội sắp sôi, phải thay nước ngay không thì thuốc sẽ biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-muu-em-chong/615455/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.