Bạch Diễm chơi với Mặc Uyên không vui, lại chạy về tới bên người chúng tôi. Nghe được chúng tôi nói, tiểu gia hỏa dựa đến bên người tôi hỏi: “Mẹ, lúc mẹ niết bàn, nhị thẩm cũng ở đấy, có phải lúc ấy nàng trộm đi Niết Bàn Hỏa của mẹ hay không?”
Tôi đã không nhớ rõ tình huống ngay lúc đó, mày của Mặc Hàn bởi vì nhớ tới những chuyện không vui đó mà nhíu chặt lại, thấy tôi muốn biết, hắn lại nói: “Hẳn là khi đó.”
“Sao nàng lại biết em niết bàn?” Tuy Niết Bàn Hỏa bá đạo, nhưng Bàn Phượng khi niết bàn là yếu ớt nhất, sẽ không nói cho người ngoài nơi và thời gian niết bàn. Tôi với Lăng Tuyền Ki, hẳn là cũng chưa đến trình độ làm bạn với nhau đi.
Mặc Hàn lại nói: “Nàng bị……” Hắn nói ý thức được cái gì đó, nhìn tôi một cái, sửa lại miệng: “Trước khi nàng niết bàn, ta không ở bên cạnh, nàng sợ ta có nguy hiểm đã thông báo cho Mặc Uyên một tiếng, lúc ấy Lăng Tuyền Ki cũng ở đó, nên đến đây với Mặc Uyên.”
Mặc Hàn chưa nói xong câu nói kia, tôi đã cảm thấy là tôi bị ai đó mang đi. Đáng tiếc một chút ấn tượng mình cũng không có, bằng không là có thể đoán được Mặc Hàn đang lừa tôi cái gì.
Đoàn người trở về Minh Cung, bởi vì Lăng Trọng lại sống, Mặc Hàn có không ít chuyện phải đi xử lý. Tôi chăm sóc cho Bạch Diễm, nhân tiện hỏi tiểu gia hỏa tình cảnh khi tôi niết bàn.
Bạch Diễm lại nhớ rõ, còn phóng hình ảnh cho tôi nhìn.
Phía trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618981/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.