Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Tôi theo bản năng nhìn lên nửa mảnh gương ở bên cạnh thùng rác, thấy trong gương, đóa Mạn Châu Sa Hoa Lãnh Mặc Hàn tự tay vẽ cho tôi kia, giờ phút này như có sinh mệnh đang ở dần nở ra.
Hắc Vô Thường chấn động: “Chủ nhân của Minh Cung… Ngài… Ngài…… Là phu nhân của Mặc Hàn đại nhân?”
Hoa này xuất hiện quá kịp thời!
Tôi vội gật đầu.
Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau một cái, Bạch Vô Thường phun ra đầu lưỡi máu thật dài, nói khẽ với Hắc Vô Thường nói: “Ta cũng nghe quỷ hoạ bì trên đường âm nói qua chuyện này… Lúc ấy còn tưởng rằng là tung tin vịt… Không nghĩ tới…”
Hắc Vô Thường luôn xác nhận hoa hồng trên ấn đường của tôi là thật sự, làm vái chào lớn với tôi: “Mới vừa rồi là thuộc hạ thất lễ.”
“Không có việc gì, người không biết không trách.” Tôi phất tay cười cười.
Hắc Vô Thường lại nói: “Nếu có thể, còn xin phu nhân dẫn chúng ta đi Mặc Hàn đại nhân, thuộc hạ đã ba ngàn năm chưa thấy qua Mặc Hàn đại nhân…” Trong giọng nói của hắn, bộc lộ ra sùng bái và kính nể với Lãnh Mặc Hàn.
Nhớ tới Lãnh Mặc Hàn, lòng của tại lại bị nghẹn một lần nữa.
Sao tôi lại không muốn gặp hắn.
Có lẽ là tôi trầm mặc làm Bạch Vô Thường cho rằng yêu cầu này đột ngột, hắn nói: “Nếu Mặc Hàn đại nhân không muốn gặp chúng tôi, phu nhân cũng không cần khó xử.”
Tôi lắc đầu, suy nghĩ một chút, nói: “Các ngươi làm xong rồi thì phải hồi Minh giới chứ?”
Hắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618822/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.