Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Lý bà bà cũng ở tê liệt ngã ở trên ghế, khuôn mặt kinh hãi: “Trần Quế Hoa! Bà bỏ cái gì vào trong trà!”
Tôi giãy giụa nhìn lại người duy nhất đứng trong phòng, chỉ thấy bà ta dữ tợn cười, kéo cánh tay của tôi đi ra ngoài phòng.
Tiếng Lý bà bà ở phòng trong gọi ầm ĩ càng ngày càng bé, tôi chỉ loáng thoáng nghe thấy bà nói cái gì mà bị bám vào người.
Tôi nhớ tới chị Thanh trước kia……
Trong nhà có môn thần, không có chủ nhân mời, quỷ quái đều không vào được, mà tôi, vừa mới miệng mời rồi……
Trong sương trắng đi ra bóng người trùng điệp, tôi ngã xuống mặt đất, nhìn thấy không ít người vây quanh gần đây, nhưng mũi chân của những người này lại đều là lướt trên mặt đất!
Bọn họ đều là quỷ!
Xhung quanh vây lại một đoàn quỷ, phần lớn đều là bộ dáng trung tuổi già nua. Bọn họ âm khí dày đặc cúi người nhìn chằm chằm tôi, không hẹn mà cùng nở nụ cười đáng sợ, trong lúc nhất thời, tiếng cười quỷ dị truyền khắp Nội Thôn.
Tôi bị hạ thuốc cả người vô lực, ngay cả lời nói đều không nói nên lời, nhưng ý thức lại rất rõ ràng.
Hình như người cầm đầu trong bọn họ vỗ tay một cái, cỗ kiệu dán giấy trắng trên đỉnh đầu từ trong sương mù dày đặc bay tới, còn có bốn người giấy môi hồng răng trắng, sinh động như thật làm kiệu phu.
Đầu lĩnh quỷ làm một thủ thế, một tay Quế Hoa bà bà kéo tôi, ném vào trong kiệu giấy.
Cỗ kiệu giấy trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-luc-nua-dem/618763/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.