Kỷ Thần Vỹ không dám ở lại nên vội vàng ra ngoài, còn đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại Đinh Tâm Nguyệt và Lý Mân Vũ, miệng của Đinh Tâm Nguyệt bị chặn lại nên cô chỉ có thể thút thít vài tiếng, mở to mắt đề phòng nhìn chằm chằm Lý Mân Vũ.
"Chậc chậc chậc, tôi nói sao cô lại có thể dễ dàng bị bắt như vậy?" Lý Mân Vũ nhìn cô vài lần, cuối cùng lấy thứ trong miệng cô ra.
Khóe miệng giật giật, Đinh Tâm Nguyệt bật thốt lên, "Buông tôi ra!"
Thấy cô giãy giụa, Lý Mân Vũ mỉm cười, "Bắt được cô khó như vậy, sao có thể dễ dàng buông tha cho cô?"
"Lý Mân Vũ, anh đừng quên, tôi biết được bí mật của anh!"
Lý Mân Vũ vỗ vỗ đầu của mình, như đột nhiên hiểu ra, "Nhìn trí nhớ của tôi này, cô đã nói như vậy, nhưng tôi đã kiểm tra, chuyện này ngoại trừ cô ra không ai biết, cho nên nếu cô có chết thì sẽ không còn ai đem chuyện này đến uy hiếp tôi!"
Lời nói của anh ta khiến cả người Đinh Tâm Nguyệt như bị đóng băng.
Lý Mân Vũ đột nhiên ôm Đinh Tâm Nguyệt, Đinh Tâm Nguyệt sợ đến mức hét lên: "Buông tôi ra, anh thả tôi ra!"
Cô muốn đá con người ghê tởm này đi, nhưng chân lại bị trói, muốn đẩy ra, hai tay lại bị kìm hãm.
"Kêu đi, kêu đi, tôi thích cô kêu, như vậy mới đủ cay!" Lý Mân Vũ phát điên, gặm cổ Đinh Tâm Nguyệt, lần thứ hai đột nhiên rùng mình một cái.
Sau đó bị một thứ gì đó đập vào lưng, ngã lăn xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-khac-biet/1026407/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.