Đinh Tâm Nguyệt hất tay của Đinh Hữu Lan đang nắm lấy cổ tay mình ra, đột nhiên đứng lên, khóe môi run rẩy đến mức chính bản thân cũng không thể tự khống chế được, "Ông thật sự là, tính xấu không đổi!"
Từ trong phòng đi ra ngoài, nước mắt của Đinh Tâm Nguyệt rốt cuộc không nhịn được chảy xuống.
Cô vốn còn cho rằng, trải qua lần giáo huấn này, cha sẽ thay đổi, không nghĩ tới, là cô nghĩ quá nhiều rồi. Ông ta, chỉ sợ là, cả đời này đều không đổi được.
Bỗng nhiên, một đôi tay từ phía sau vươn ra, ôm lấy cô, cái cằm trơn bóng kia để ở trên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cọ cọ, "Đừng khổ sở, anh vẫn ở bên em!"
Những gì vừa mới xảy ra, anh đều nhìn thấy.
Cảm nhận được thân thể Đinh Tâm Nguyệt đang run rẩy một cách rõ ràng, anh chỉ có thể gắt gao ôm lấy cô.
Thật lâu sau, tâm tình Đinh Tâm Nguyệt mới hơi hơi bình phục lại, đưa lưng về phía Kỷ Hạo Du, cô nói "Hạo du, anh nói xem, trên thế giới này, tiền thật sự quan trọng hơn hết thảy mọi thứ sao?"
Vì tiền, cha có thể coi cô như hàng hóa để giao dịch. Kỷ Thần Vĩ vì tiền, có thể giết chết Kỷ Hạo Du.
Hai tay Kỷ Hạo Du đặt trên vai của Đinh Tâm Nguyệt, chậm rãi xoay người cô lại, để cho cô nhìn vào hai mắt của mình, hai mắt đẫm lệ mông lung kia của cô làm cho trái tim của anh lộp bộp một chút. Giơ tay lên, nhẹ nhàng chà lau những giọt lệ kia, bám lên người cô, một nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-khac-biet/1026402/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.