"Tâm Nguyệt, mau tỉnh lại!"
"Tâm Nguyệt, không thể ngủ, mau tỉnh lại!"
Dường như có một giọng nói gọi cô, nhưng hai mắt cô không mở ra được.
Cô có cảm giác như được nhìn thấy mẹ của mình.
Sắc mặt mẹ tái nhợt, chống tay trước giường bệnh, vẻ mặt lo lắng nói, "Tâm Nguyệt, con phải chăm sóc bản thân thật tốt, mẹ không thể đi cùng con nữa!"
"Mẹ!"
"Mẹ, đừng đi, đừng bỏ lại con!" Cô dùng sức hét to, nhưng lại cảm giác hình như có thứ gì đó chui vào trong miệng cô.
"Ưm..." Cô đột nhiên mở mắt ra, nước, toàn bộ là nước, vừa rồi chính là uống một ngụm nước.
Nàng hoảng sợ, định giãy giụa nhưng lại phát hiện cách đó không xa có một đám màu đen lao đến, cô không thấy đâu.
Một lúc lâu sau, cuối cùng cô cũng nhìn rõ đây là ma nữ tóc dài đội mũ trùm đầu và đeo mặt nạ mà cô đã nhìn thấy ở nghĩa trang ngày hôm đó.
Cô sợ tới mức quay người bỏ chạy, nhưng tốc độ dưới nước không nhanh, không bao lâu một chân của cô liền bị bắt được.
Hai chân đạp loạn nhưng lại không thoát ra được, lại bị kéo lùi về phía sau.
Đinh Tâm Nguyệt muốn giãy giụa nhưng lại phát hiện cơ thể của cô không thể nhúc nhích, như là bị cái gì cuốn lại, đành để ma nữ phía sau kéo cô đi hướng khác.
Đột nhiên, ma nữ dừng lại, Đinh Tâm Nguyệt không biết chuyện gì đang xảy ra, cô chỉ cảm thấy bàn tay đang giữ chân mình vừa động, cả người cũng lắc lư theo, không bao lâu sau trên eo cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-hon-khac-biet/1026388/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.