Mọi người lặng lẽ đáp lễ rồi xuất phát. Cả khung cảnh không hề có chút ồn ào nào, thậm chí cũng chẳng mấy ai nói chuyện. Trần Tư Nam biết rõ, các đội viên đặc cảnh đều hiểu nhiệm vụ lần này cực kỳ nguy hiểm, nhưng không có lấy một người tỏ ý muốn bỏ cuộc.
Ờ… hình như vẫn có một người muốn bỏ cuộc thì phải.
Trần Tư Nam quay đầu lại, thấy Dương Sâm lúc này đang mang vẻ mặt đáng thương, lí nhí nói chuyện với đội trưởng Cầu.
“Đội trưởng Cầu, anh xem xét hoàn cảnh nhà tôi đi, nhà tôi chỉ có mỗi mình tôi là con trai độc nhất, anh tha cho tôi lần này được không? Tôi còn phải phụng dưỡng cha tôi lúc về già nữa! Bình thường khi phân công mấy nhiệm vụ nguy hiểm, anh chẳng phải luôn nói một câu ‘ai muốn bỏ cuộc thì tuyệt đối không ép buộc’ sao? Sao lần này lại không nói nữa, tôi muốn bỏ cuộc!”
Đội trưởng Cầu tâm trạng vốn đã không tốt, nên chẳng buồn để ý tới Dương Sâm. Ngược lại, Đặng Lai Vĩ trợn mắt, c.h.ử.i thẳng:
“Cái thằng tham sống sợ c.h.ế.t kia, mày có thể có chút tiền đồ được không hả? Tao nói cho mày biết, lần này nếu mày dám lén chuồn, tao đảm bảo coi mày là đào ngũ, b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ! Lúc đó báo cáo là hy sinh vì nhiệm vụ, cùng lắm thì cho mày cái danh liệt sĩ, mày tin không?”
Trần Tư Nam chưa từng thấy Đặng Lai Vĩ ở trạng thái như vậy bao giờ. Y hệt như Diêm Vương sống, dường như chỉ cần Dương Sâm dám nói thêm nửa chữ “không”,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5219719/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.