Sau khi Tất Vân Phi rời đi, Trần Tư Nam cùng Phùng Toàn tới bệnh viện băng bó vết thương trước. Sau đó liền dẫn Phùng Toàn quay về nhà Trương Bán Tiên.
Suốt dọc đường, Phùng Toàn không nói lấy một lời. Nếu không biết trước, Trần Tư Nam chắc chắn sẽ tưởng cậu ta là người câm. Nhưng trong lòng Trần Tư Nam lại nghĩ, đồ đệ của Tất Vân Phi chắc chắn cũng là cao thủ lợi hại, thiếu niên tài tuấn, có chút ngạo khí cũng là chuyện rất bình thường, quen rồi thì sẽ ổn thôi.
Hai người vừa đến dưới khu nhà tập thể, Phùng Toàn đã nhíu mày.
“Sau này ở chỗ thế này à?”
“Ờ… đúng vậy. Đây là nhà của một người bạn tôi, chịu khó ở tạm một thời gian nhé!”
Phùng Toàn thở dài một tiếng: “Thôi vậy!”
Đến trước cửa, Trần Tư Nam nói:
“Huynh đệ, dù sao đây cũng là nhà người khác, có bẩn một chút, lộn xộn một chút thì cậu cũng đừng tỏ vẻ khó chịu. Trước mặt chủ nhà mà như vậy thì không hay đâu!”
Từ nhỏ Trần Tư Nam đã theo sư phụ sống trong núi, nhưng đối với những chuyện đối nhân xử thế thế này, anh lại hiểu rất rõ.
“Yên tâm.” Phùng Toàn đáp.
Nghe Phùng Toàn trả lời, Trần Tư Nam gõ cửa. Bên trong vang lên giọng của Trương Bán Tiên: “Đợi chút, đừng vội!”
Trần Tư Nam đợi gần cả một phút rồi lại gõ cửa.
“Ra đây ra đây, thật là, sao mà sốt ruột thế!” Trương Bán Tiên vừa lẩm bẩm vừa mở cửa.
“Ông làm gì mà lâu thế?” Vừa nói, Trần Tư Nam đã bước thẳng vào nhà.
Nhưng cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5218487/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.