Thôn Trần Gia nằm sâu trong một dãy núi lớn, tại khu vực giáp ranh giữa Tứ Xuyên và Hồ Nam.
Tổ tiên của thôn Trần Gia vốn là một gia tộc quý tộc thời nhà Thanh. Về sau gia tộc suy tàn, để tránh kẻ thù truy sát, bọn họ mới trốn vào vùng núi sâu này sinh sống.
Người trong thôn, nhà nhà đều cư trú rải rác giữa núi rừng hoang vu.
Hôm đó là đêm trăng tròn, ánh trăng sáng vằng vặc. Một người nông dân ngoài bốn mươi tuổi, tay xách ba lô, vội vã đi về phía nhà quàn xác phía sau thôn Trần Gia.
Nhà quàn xác trong đêm lại càng hiện rõ vẻ tĩnh mịch âm u. Nơi này vô cùng hoang phế, tấm biển trước cửa đã bị mạng nhện phủ kín. Khắp nơi đều là một lớp bụi dày.
Người nông dân cẩn thận bước vào nhà quàn xác, sau khi đóng cửa lại liền bắt đầu tìm kiếm giữa từng cỗ quan tài.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Em gái, ở đâu rồi, ở đâu rồi…”
Hắn vừa tìm vừa lẩm bẩm đầy lo lắng. Rất nhanh sau đó, hắn mở ra một cỗ quan tài.
Bên trong là một t.h.i t.h.ể nữ đã cứng đờ. Thi thể chừng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm, dung mạo còn rất trẻ, hai mắt trợn trừng. Đây chính là điều người xưa gọi là c.h.ế.t không nhắm mắt.
Việc mặc hỉ phục đỏ cho t.h.i t.h.ể chính là để trấn thi. Người nông dân hít sâu một hơi, nghiến răng nói:
“G.i.ế.c c.h.ế.t em gái ta, tưởng như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5218472/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.