"Bịch... bịch "
Tôi bị ông nội một tay nhấc đứng lên ném vào sân nhà mình, mẹ của tôi ở phía sau rụt rè đi theo.
"Tiểu tử thối, nói, ai cho con trèo lên đầu tường?"
Tôi lớn như vậy, lần đầu tiên thấy ông nội nổi giận như thế. Kiếm gỗ đào trong tay giờ phút này không phải vật hàng ma trừ tà mà là vũ khí sắp đánh chết tôi, làm tôi cả người run rẩy.
Tôi đã máu me khắp người, trên mông còn có một mảnh đĩa vỡ đâm vào, mới vừa rồi quá kích động liền không chút cảm giác. Lúc này chuyện đã qua, bất chợt cảm thấy đau đớn. Tôi như vậy, ông nội lại còn quát mắng nửa ngày, nước mắt ủy khuất lập tức trào ra.
"Thằng nhóc con, mấy năm nay lão đầu tử ta quá cưng chiều con. Ông đây không giáo huấn một chút, con lại không biết trời cao đất rộng?"
Ông nội đè tôi xuống cái ghế dài, quơ lên kiếm gỗ đào liền muốn đánh. Nhưng khi nhìn thấy cái quần máu me be bét thê thảm không chịu nổi của tôi, dĩ nhiên không xuống tay.
"Ôi!"
Ông nội lập tức cái vứt bỏ kiếm gỗ đào, giận đến ngồi xổm ở một bên, dùng sức cắn rách túi thuốc. Mẹ tôi lúc này mới nắm chặt tay chạy vào, nhẹ nhàng kéo cái quần tôi xuống, hít một hơi lạnh. Tôi không biết mẹ tôi làm thế nào đem cái mảnh vỡ kia dọn sạch, tôi chỉ biết tôi đau đến kêu la om sòm, nước mắt nước mũi giàn giụa chảy ra, có khi đầy được cả cái chậu nhỏ.
Ông nội thở phì phò đứng ở một bên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-quy-y/220684/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.