Nghe tôi nhắc đến chuyện kia, ông nội liền đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, tới tới lui lui bước đi thong thả tầm vài vòng. Cuối cùng mới thở dài một tiếng nói: "Ninh con, con nên nhớ, thế gian này quỷ không phải là hiểm ác nhất, hiểm ác nhất chính là lòng người!"
Tôi suy nghĩ nhất thời có chút không hiểu, tự hỏi đang nói đến quỷ, sao tự nhiên lại nhảy đến lòng người rồi? Có điều năm ấy tôi chỉ mới bảy tuổi, đối với mấy cái lời này mặc dù nhớ rất rõ ràng, nhưng ý tứ lại chả hiểu cái mống gì.
Bảy, tám tuổi, chính là chó cũng ngại tuổi tác, rất nhanh tôi liền đem chuyện này quên đi, lại liếm mặt nói: "Ông nội, hay là ông dạy con bắt quỷ đi! Cái này thật là thú vị á?"
Tôi giơ lên hai ngón tay, học lấy dáng vẻ ông nội quơ múa kiếm gỗ đào, tạo dáng. Ông cười híp mắt cúi người xuống, bóp bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi: "Con không sợ quỷ sao?"
Tôi lập tức ưỡn ngực ngẩng đầu: "Không sợ!"
Tiếp đến tôi lại chột dạ cúi thấp đầu: "Vẫn có chút sợ."
Không nghĩ tới ông nội mạnh bạo đánh tôi một cái ở trên đầu: "Còn nhỏ tuổi, không đi học cho giỏi, học cái gì bắt quỷ?"
Tôi xoa xoa đầu nói lại: "Không phải là ông nói muốn con kế thừa truyền thống, sau này cùng ông làm một gã Quỷ Y vĩ đại sao?"
Chòm râu ria lỉa chỉa của ông liền nhếch lên: "Thằng nhóc con, ta là nói để con sau này cùng với ta như thế, không nói để cho con bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-quy-y/220675/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.