Lẻ loi bên lưng chừng núi Lịch, tồn tại một căn nhà tranh có chút hoang sơ tiêu điều. Dân địa phương họ gọi đấy là nhà lão Lý nhưng để chạm mặt thì chưa một ai thấy lão cả.
Đêm khuya vắng vẻ, trời không trăng không sao, mây mù răng rải khắp ngọn núi. Căn nhà tranh lúc này của lão Lý sáng lên ánh nến hồng. Nhòm qua khe cửa, vậy mà là một thanh niên tay vịn một cụ già đi lại trong phòng.
Không phải lão Lý sống một mình sao?
- Cha à, bệnh cha ngày một nặng. Hay cha đừng đi kiếm thuốc nữa.
Giọng người thanh niên vang lên, xua đi sự tĩnh mịch trong nhà. Qua cách xưng hô, thì hẳn là con trai lão Lý rồi. Tằng hắng sau câu hỏi của người con, lão Lý ho khan hai tiếng rồi nhanh tay gấp lại chiếc khăn có dính chút đỏ trên miệng vào túi áo, hiền từ đáp:
- Con đừng nói nữa. Con cũng hiểu bệnh của cha, nó tồn tại hơn chục năm rồi vậy mà có chết được đâu. - Nói đoạn ông cười xòa - Con cứ yên tâm, trông cha vậy thôi chứ cả cái rặng núi Lịch này cha một buổi cũng đi được vài vòng.
Nhìn cha cười mà lòng cậu thiếu niên như thắt lại, bệnh của cha cậu như thế nào thì phận làm con sao cậu không rõ. Trầm mặc một lúc lâu, như kiên quyết chuyện gì cậu thưa:
- Cha, hay để mai con đi kiếm thuốc thay cho cha.
- Nói bậy, con thì biết kiếm thuốc gì. Cứ phải cha đi thì hơn.
- Vậy không được, nếu cha đi thì con cũng phải đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-lo/141811/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.