Từ lúc vào nhà đến giờ cô không hề liếc mắt nhìn Phương Xán Dương một cái nào.
Sắc mặt của Phương Xán Dương từ mê đắm lúc ban đầu đổi thành ai oán, cuối cùng đổi thành tức giận.
Cùng lúc đó, đạo diễn Khương cũng không nhịn được phải hộ cắt, ông uyển chuyển nói với với Lâm Yên: “Dừng dừng dừng! Lâm Yên, cô diễn...
rất tốt, nhưng mà thái độ đối phương Phương Xán Dương hình như hơi quá rồi! Thái độ này không chỉ không có tim mà ngay cả thận cũng không có luôn! Mặc dù cô không yêu Phương Xán Dương nhưng tốt xấu gì vẫn thích đối phương mà!”
Vệ Tử Phong: “...” Từng chữ Khương Nhất Minh nói ra đều đang ghim vào trái tim Vệ Từ Phong.
Lâm Yên: “Ồ...
xin lỗi, để tôi diễn lại một lần nữa!” Lâm Yên tránh Vệ Tử Phong còn không kịp, nên nhất thời chưa thể hoàn toàn nhập vai.
Thế nhưng khả năng học tập của cô rất cao, trong nháy mắt đã nghĩ ra được cách giải quyết.
Lâm Yên quyết định coi Vệ Từ Phong thành một “con mèo nhỏ” xem sao.
Đối với Lâm Nhược Phiên thì sự tồn tại của của Phương Xán Dương chỉ giống như một con mèo thi thoảng làm nũng, quấy rầy cố đôi chút mà thôi.
Công cuộc quay phim nhanh chóng được tiếp tục...
Phương Xán Dương trầm mặt, chất vấn: “Chị đi đâu? Sao muộn như vậy mới về đến nhà?” Lâm Phiên Nhược không ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn iPad: “Công ty có liên hoan.” Phương Xán Dương siết chặt nắm tay: “Liên hoan? Mùi nước hoa đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-ap-co-em-ngot-ngao-co-anh/3478476/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.