"Thưa ông chủ, Hạ thiếu đang ngồi dự tiệc ạ, cậu ấy ngồi đó từ đầu đến giờ"
"Còn Phan thiếu thì đang tham gia một cuộc thi âm nhạc trong nước"
Ninh Khương tay run run, nếu không phải hai kẻ đó bắt Ninh Lạc đi vậy thì ai?
"Còn Tử Đằng?"
Điều tra viên bên cạnh xen vào:
"Hôm nay cậu ấy cảm thấy không khoẻ nên đã về nhà! Đây là thông tin từ vệ sĩ của cậu chủ gửi đến"
Ninh Khương nhìn người vừa nói, ánh mắt sắc bén, thấp giọng:
"Sao cậu lại biết vệ sĩ của Ninh Lạc?"
Điều tra viên kia cứng người.
Một giây sau đó, hắn ta đã bị tóm lại bởi đội trưởng Trần.
..........................
Tô Bích Vân tuy đã quyết định buông bỏ Tử Đằng nhưng cô vẫn rất muốn trông thấy cậu. Cô tìm đến cửa hàng nơi tình đơn phương của cô làm việc, nhưng lạ thay hôm nay cửa hàng lại đóng cửa, Tô Bích Vân nhìn qua cánh cửa trong suốt chợt thấy vài nhân viên nữ khóc thút thít, cô không nghĩ nhiều, thở dài lên xe về nhà.
"Sao anh lại ở đây?" Tô Bích Vân đứng ở cửa chính khó chịu nói với người ngồi trên ghế sô pha. Phu nhân Tô liếc Tô Bích Vân một cái, ý bảo cô ngồi xuống, cô chần chừ, hậm hực ngồi đối diện với kẻ chưa bao giờ bước vào nhà mình hai năm nay - Phan Trạch Dương!
Gã mỉm cười thân thiện, dù khuôn mặt có điển trai cùng với nụ cười đó cũng chả thể nào khiến trái tim Tô Bích Vân rung động thêm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/alpha-vo-cam-va-omega-van-nhan-me/2954264/chuong-84.html