Sáng hôm sau, khi Claire tỉnh dậy, lần đầu tiên cô cảm thấy thực sự thư thái trong nhiều tuần, cô nằm thư giãn trong cơn ngái ngủ, chờ chuông báo thức reo. Tiếng kim phút kêu tích tắc mà không hề có tiếng reo báo thức và cuối cùng cô mở choàng đôi mắt tò mò để xem bây giờ là mấy giờ. Điều đầu tiên cô để ý là căn phòng rất sáng so với lúc sớm thế này, và điều thứ hai lúc đó đã là chín rưỡi. "Ôi, không!" Cô ghét bị muộn bất cứ chuyện gì, dù chỉ vài phút, và cô đã muộn nhiều hơn là vài phút. Đáng lẽ cô phải đi làm từ một tiếng rưỡi trước.
Cô trườn ra khỏi giường, vẫn hơi mất phương hướng bởi giấc ngủ quá dài và nhìn mình chằm chằm trong cơn bối rối. Tại sao cô lại mặc một chiếc áo sơ mi và váy lót thay vì chiếc váy ngủ nhỉ? Rồi trí nhớ ùa về, và mặt cô nóng bừng. Max! Cô đã ngủ gục trên chiếc ghế dài. Chắc Max đã đặt cô vào giường. Ít nhất anh ta đã không lột trần cô ra. Cô không thể chịu được điều này. Thật tệ vì anh ta đã thao túng cô quá dễ dàng trong lúc ngủ, cởi quần áo và đặt cô vào giường cứ như anh ta có mọi quyền để thân mật như thế với cô vậy. Cô thích anh ta để mình ngủ trên ghế hơn.
Nhưng điều đó giải thích tại sao cô đã ngủ quá muộn. Anh đã không đặt chuông báo thức. Cô nhìn vào đồng hồ rồi để ý mẩu giấy bên cạnh. Cô thậm chí không cần cầm nó lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/almost-forever/3141937/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.