Nay không có ca nên sẵn tiện tôi muốn hóng xem liệu trừ phong long là làm như thế nào. Nghe thằng Dũng nói coi bộ cũng có lí. Ít nhất là cho đến việc nó không đổ thừa cho những vong hồn mà nó vác tâm cúng kiếng. Mà đúng như lời nó cảm thán,nguyên một ngày không có khách nào lai vãng nữa. Không chừng số vốn để nhập rượu tết về bán sẽ ứ đọng đến ra giêng và không biết khi nào mới hoàn lại.
Năm giờ chiều,đang nằm trên phòng thì nghe tiếng chuông tiếng mõ vang lên. Hình như ông thầy đó đã đến làm lễ ở nhà thằng Dũng rồi thì phải. Tôi lò dò chạy quay xem,thấy hai cha con đang khép nép ở cổng,dõi theo nhất cử nhất động của ông thầy. Trước giờ chưa từng thấy lễ nghi nào như thế này nên cũng chẳng biết thực hư ra sao. Chỉ thấy sau khi đi qua đi lại,đốt giấy xông trầm xong thì buổi trừ phong long cũng mau chóng kết thúc.
- Xong rồi hả mày. Nhanh vậy. Ổng có nói gì không.
- Chưa đâu. Mới giai đoạn đầu thôi. Ổng nói nhà tao nhiều âm khí quá. Không phải là phong long đâu. Để ổng về tính toán lại cho kĩ rồi quay lại bàn chuyện tiếp.
- Ý là nhiều âm khí sẽ cản trở việc làm ăn hả mày.
- Đúng rồi. Nó che lấp may mắn với đường tài lộc. Hay là do hôm bữa tao cúng kiếng mời vong linh vong hồn vào nên mới bị như này. Tao nghi lắm. Trước giờ nhà tao đâu có cúng rằm hay thờ cái gì đâu,mà đâu có bị. Tao đi làm ăn xa vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229240/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.