Khê Lan Tẫn nhanh chóng rơi vào hôn mê.
Trong giấc mơ hắn rơi xuống một vực sâu đen kịt không thấy đáy, càng ngày hắn càng rời xa thứ ánh sáng từ màn trời kia, dần dần nó trở thành một cái chấm đèn, cả cơ thể hắn chậm rãi bị bóng đêm nuốt chửng.
Trong bóng tối vô biên, hắn chợt thấy một đôi mắt màu vàng.
Sau đó hắn bị chủ nhân của đôi mắt đó quắp đi mất.
Khê Lan Tẫn vô thức duỗi tay muốn đụng vào, hơi lạnh từ đầu ngón tay lan đến toàn thân khiến hắn choàng tỉnh giấc.
Giống như người ta lột sạch áo quần hắn, ném vào bên trong nơi trời băng đất tuyết, hơi lạnh toát ra từ trong xương tủy. Khê Lan Tẫn không kìm được mà bắt đầu run rẩy vì lạnh, hắn mơ màng mở mắt ra, thấy một con thú nhỏ có bộ lông trắng như tuyết bên dưới ánh trăng.
Trông như chú cún con vậy.
Máu nóng dường như đã bị sự rét lạnh đông cứng, thấy được bé con ấm áp dễ chịu, Khê Lan Tẫn dí sát lại theo bản năng. Một tay hắn ôm chặt lấy cục lông tròn vo vào trong ngực, mơ hồ phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào không rõ: "Ta rất nhớ bé con đó, mau để ba ba ôm một cái nào, ba ba lạnh quá...:
Có vẻ như cục lông trong ngực không ngờ hắn lại to gan như vậy, sửng sốt ba giây rồi mới bắt đầu dùng sức giãy dụa, dấu ấn hình mây màu vàng ở giữa trán sáng lóe lên, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, dùng móng vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-trong-tu-chan-gioi-cung-lan-truyen-cau-chuyen-cua-bon-ta/2855213/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.