Nghe bố mẹ nói có người đang ngăn cản họ tìm tin tức của Lạc Hạ Vũ.
Lạc Nhật Bách:" Ai chơi kiểu mất dạy vậy???"
" Chặn sóng mạng ư???" liền tra thông tin sóng mạng trong nước. Phát hiện có kẻ chặn việc tìm kiếm thông tin của mình:" Có kẻ chặn sóng mạng của chúng ta"
Lạc Nhật Bách:" Ai???"
" Không tra được cụ thể"
Lưu Gia Kỳ:" Còn kẻ thù à???"
Phi Dạ:" Kẻ nào nữa đây???"
Nghe thấy tiếng của Phi Dạ, mọi người liền giật mình, Lạc Nhật Bách:" Cậu từ đâu ra vậy???"
Phi Dạ:" Luôn ở đây mà!!!"
A Long:" Khoan, xí, nói vậy là bây giờ chỉ có cô ấy gọi cho Dì Yên được thôi ư???"
Lạc Nhật Bách:" Ờ hén"
Mộ Thành Uyển liền xoay ghế nhìn ra cửa sổ. Thấy vậy, Lưu Gia Kỳ liền nhướng mày ra hiệu cho họ nhìn theo. Lạc Nhật Bách đi đến vỗ vai:" Đừng buồn nữa, tuy tôi trách cậu vì chuyện năm đó, nhưng mà ai bảo cậu là em rể của tôi làm gì??? Đừng lo lắng quá"
Lưu Gia Kỳ:" Đúng đó, ít ra cũng biết là em ấy không sao lại được rồi"
" Tôi chỉ trách bản thân mình năm đó giá mà tin cô ấy thì bây giờ không phải thế này rồi"
Lạc Nhật Bách:" Cũng nhờ vậy mà con bé thoát khỏi cuộc chiến năm đó"
A Long:" Ừm, đúng đó"
Phi Dạ:" Anh đừng tự trách nãy, anh cũng muốn tốt cho chị ấy thôi mà!!!"
" Ừm"
Lạc Nhật Bách:" Cùng lắm thì cậu để em ấy trả thù một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-yeu-den-mu-quang/2873208/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.